Chương 134: Chìa Khóa


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 156
Long Hán hiểu ra, liền lạnh lùng nói để che đi sự run sợ: "Ngay bây giờ, ngươi cút khỏi đây thì ta sẽ xem như chưa có chuyện gì xảy ra, còn không..."

"Nhiều lời!" Hải Hạ cắt lời, lấy ra một tấm bia đá quái dị.

Long Hán không thèm nói nữa, lấy ra một cây thương.

Hai gã Chúa Tể ngang cấp xông vào nhau, long trời lở đất...

Phía dưới hầm mỏ, Diễm và Dương ri xuống khá sâu, cú đánh của Hải Hạ tuy đáng sợ nhưng không quá mạnh do tung ra vội vã và đã bị lệch đi do Hải Hạ trúng chưởng của Long Hán, cho nên không đủ để giết chết Diễm mà chỉ làm nàng bị thương ngất đi.

Dương trồi dậy khỏi đống đất đá, quét bay bụi đất trên người Diễm và lay nàng: "Mẹ! Mẹ! Nàng có sao không?"

My cũng đáp xuống, liền lo lắng hỏi: "Anh có sao không?"

Dương lắc đầu: "Không sao! Mẹ anh, mẹ bị trúng chưởng của Hải Hạ, em có thuốc không?"

Trước đó My đã nghe Dương gọi Diễm là mẹ nên không còn bất ngờ, vội lấy ra mấy viên Tiên Đan đưa cho Dương, Dương liền đưa vào miệng Diễm rồi bế nàng lên.

Khu hầm không ngừng rung chuyển do trận đánh của hai gã Chúa Tể, Dương nhìn lên rồi nói: "Hai tên đó chặn cửa ra rồi, chúng ta chỉ còn cách tìm chỗ trốn chờ người đến cứu thôi..."

Dương nhìn My, chợt thấy gương mặt nàng đang chăm chú nhìn về một hướng, liền hỏi: "Sao vậy em?"

My đáp: "Anh có nhớ đêm qua em nói có cảm giác như ai đó đang gọi em chứ?"

Dương gật đầu, My đỏ mặt thẹn thùng nói tiếp: "Lúc đó em cứ tưởng... với anh... nhiều lần quá... nên sinh ra ảo giác... Nhưng giờ em lại cảm thấy rất gần... ở hướng đó..."

Nói xong, Diễm My bước đi, Dương bế Diễm tò mò bước theo sau.

Đi một đoạn thì đến ngõ cụt, nơi cuối hang là một bước tượng nữ tựa lưng vào tấm gương.

"Chỗ này gọi em đến sao? Chẳng lẽ đây là di tích mà họ nói đến?" Dương nói, đặt Diễm ngồi tựa lưng vào vách đá và bước đến xem xét cùng My.

Bằng kinh nghiệm giả kim của mình, Dương và My đương nhiên nhận ra đây là một cổng linh cảnh, Dương liền hỏi Google mã khóa cổng nhưng không nhận được phản hồi.

My chợt nói với giọng không mấy chắc chắn: "Chúng ta cần ít nhất một chìa khóa..."

"Chìa khóa? Ở đâu ra? Em có không?" 

My lắc đầu.

"Không có? Vậy chứ nó gọi em đến đây làm gì?"

My lại lắc đầu: "Em không rõ... cảm giác rất mơ hồ..."

Không có chìa khóa, Dương nghĩ rằng không có chìa khóa thì vẫn có thể làm giả, liền tìm kiếm lỗ khóa...

Quanh tấm gương không có lỗ khóa nào, Dương tìm kiếm trên bức tượng, không rõ là được đúc hay được khắc nhưng bức tượng vô cùng tinh xảo, nhưng không có lỗ hổng nào, trừ bông hoa...

"Đây rồi!" Dương reo lên, quả thực giữa những cánh hoa hồng có một khe hẹp với chiều dài khoảng nữa ngón tay.

"Trông như vết kiếm đâm ấy!" My nói.

"Kiếm đâm?" Một ý tưởng nảy lên trong đầu Dương, hắn liền lấy ra 5 đoạn Nghịch Thiên kiếm.

Hồi họp, Dương lấy một đoạn kê vào lỗ khóa, vừa khít, nhưng không có gì xảy ra...

Dương thử đảo đầu đoạn kiếm rồi đưa vào, vẫn không được, cả 4 đoạn còn lại cũng thất bại...

Dương cúi đầu thở dài, xem ra chìa khóa là một đoạn mà hắn không có. Nhưng khi cúi đầu xuống, mắt Dương theo bản năng nhìn vào nơi giữa hai chân của bức tượng...

Mắt Dương trợn trừng, hắn cúi người dí sát vào chỗ giữa hai đùi bức tượng.

My đỏ mặt: "Anh nhìn cái gì đấy!"

"A! Đừng nghĩ bậy, em xem đây cũng có lỗ này!"

Xấu hổ nhưng tò mò, My cũng cúi người nhìn vào giữa hai chân bức tượng, quả thật chỗ âm vật được tạo ra vô cùng tinh tế, trông sống động như thật và còn có một cái khe ở giữa...

Hình dạng khe này giống hệt khe trên cánh hoa, Dương liền lấy một đoạn đưa vào nhưng đoạn này khá ngắn, không thể đi hết chiều sâu của khe, Dương đổi sang một đoạn dài hơn, là đoạn kiếm mà Hải Hạ từng dùng để phong ấn Dương.

Vẫn không được...

Dương đảo ngược đoạn kiếm lại, lần này thì nghe cạch một tiếng, đoạn kiếm đen kết nối hoàn hảo với khe khóa...

Rồi bức tượng cô gái khẽ động như người thật, chỗ lưỡi kiếm vừa lắp vào khe khóa chảy ra một dòng chất lỏng trong vắt, dòng chất lỏng long lanh này bay đến và hòa tan vào mặt gương, làm mặt gương tỏa sáng lung linh.

Bức tượng cô gái vẫy tay như mời gọi, đồng thời trần hang liên tục sụp đổ do dư chấn của trận chiến phía trên, Dương và My nhìn nhau, sau đó hắn bế Diễm lên, ba người tiến vào trong gương...

Hết chương 134
Đọc tiếp: Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Quay lại: Chương 133: Gương Và Hoa Hồng

Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
1 2 3 ... 5 Sau
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.001424

XtGem Forum catalog