Thanh niên anh hùng chiến, vòng thi thứ 3 bước vào trận đấu cuối cùng sau màn thảm sát chóng vánh của Tử Y Giáo Chủ - Kinh Vô Nguyệt trước đại diện Việt Hồn hội - Lục Văn Minh. Kinh Vô Nguyệt để lộ ra một thứ sức mạnh quái dị và mạnh mẽ đến mức dễ dàng bóp chết một thiên tài cấp Linh Vương. Và lúc này mọi người mới nhận ra, Lương Vô Thường và Đặng Vô Tâm có tài ẩn giấu thực lực nên được xếp vào hạng 1 và 2 của Tứ siêu tân tinh, nhưng kẻ ẩn giấu sâu xa nhất lại là Kinh Vô Nguyệt, sâu đến mức người ta tưởng rằng hắn chỉ đáng xếp hạng 3.
Nhưng đấy đâu còn là điều quan trọng, thứ người ta đang quan tâm là, liệu rằng với sức mạnh khủng khiếp kia, Kinh Vô Nguyệt sẽ ra tay tàn sát những tuyệt thế thiên tài của Thế hệ phi thường, hay những thiên tài ấy vẫn sẽ đạp đổ Kinh Vô Nguyệt để tiếp tục khẳng định sự phi thường của họ?
Đáp án sẽ có, nhưng hiện tại...
Bốp! Binh!
"Ui da! Thằng Bão này! Sao không đánh thằng Hạo mà lại đánh ta?"
"Xin lỗi, đánh nhầm..."
Binh!
"Ta cũng nhầm, huề!"
"Láo này!"
Binh! Binh!
Trong lúc ba thằng đánh nhau loạn xạ bất chấp xung quanh, Kinh Vô Nguyệt đang đứng lạnh lùng chợt khụy xuống, miệng phun ra một ngụm máu, gương mặt kẻ này chuyển màu tái mét.
Dương, Bão, Hoại nhận ra, liền dừng đánh để nhìn Kinh Vô Nguyệt.
Trong người Hoài Bão, lão sư phụ nhắc nhở: "Xem ra nó không thể dùng cánh tay quỷ kia liên tục! Tranh thủ lúc nó chưa ổn định, tiêu diệt nó trước khi nó bộc phát thực lực cấp Chúa Tể!"
Hoài Bão khẽ đật đầu, ngay sau đó, Sùng Hạo lên tiếng: "Sao ta không ưa nổi thằng Nguyệt này, đợi đó, ta đập hắn xong rồi xử đến hai ngươi! Trọng tài, bắt đầu trận cuối đi!"
Kinh Vô Nguyệt nhíu mày: "Một mình ngươi? Hừ..."
Lúc này, sau khi công bố kết quả trận đấu thứ tư, xác của Lục Văn Minh đã được đưa đi, trọng tài nhìn quanh các thí sinh và hỏi: "Các vị đã sẵn sàng để Lên Đỉnh chưa ạ?"
Cả 4 người Dương, Bão, Nguyệt và Hạo cùng gật đầu.
"Vậy tôi xin tuyên bố... trận đấu cuối cùng của Thanh niên anh hùng chiến, BẮT ĐẦU!"
Sau hiệu lệnh, một cánh hồng hạc sà xuống đón gã trọng tài bay đi, trên miệng núi lửa Phẫn Nộ chỉ còn lại 4 người, 4 thí sinh cuối cùng của cuộc thi.
ẦM...
Các thí sinh còn chưa ra tay, mặt đất đã khởi động bằng một tràng rung chuyển không rõ nguyên do...
Sùng Hạo bước ra, Bạch Long Bá Vương hiện thân, Thuận Thiên kiếm xuất hiện trên tay, hai vòng Phong hồn xích hiện ra rồi đứt đoạn xoay tròn quanh người...
Hoài Bão cũng bước ra, Vô Sắc Tiên Vũ hiện thân, Sắc Mệnh Chi Bảo ấn kích hoạt, Sắc Mệnh Long Ảnh hiện ra, gầm lên rồi uốn quanh người...
Hai thiên tài tuyệt thế dường như đã bộc lộ hoàn toàn thực lực, rồi đến lượt Dương cũng bước ra, nhưng sau đó vội vàng sợ hãi lùi lại, bởi trước mặt hắn, cánh tay quái dị của Kinh Vô Nguyệt lần nữa mọc ra, không phải một mà là hai cánh tay, đôi mắt hắn cũng đổi sang màu tím yêu dị.
Bị Hạo và Bão nhìn, Dương ho khan chữa thẹn: "Tên này yếu quá! Hai ngươi đánh đi, ta không có hứng!"
Nghe thế, Kinh Vô Nguyệt cười lạnh: "Ta thì ngược lại, chỉ có hứng thú với ngươi! Hai tên còn lại cút ngay nếu muốn toàn mạng!"
Cầm Tử Nguyệt kiếm, Kinh Vô Nguyệt lạnh lùng bước đến.
"Dám khinh thường ta?", Sùng Hạo giận dữ khi thấy Vô Nguyệt không chú ý đến hắn, Thuận Thiên kiếm vung lên chém một chiêu Thuận Thiên Quang Lôi Trảm mạnh mẽ về phía Vô Nguyệt.
Nhưng Kinh Vô Nguyệt không thèm tránh né, cánh tay quỷ trên vai hắn giơ ra đánh bật chiêu kiếm của Sùng Hạo, ngay sau đó, Sắc Mệnh Long Ảnh của Hoài Bão cũng lao đến, bị cánh tay còn lại của Vô Nguyệt tóm lấy và ném bay sang bên.
Tiếp theo, Hoài Bão và Sùng Hạo đột nhiên nhảy tránh sang hai bên, để lộ ra Dương đang vác khẩu Truy Ảnh Cuồng Pháo nhắm thẳng vào Kinh Vô Nguyệt, kim đo uy lực chạy dần đến mức 100%, một trong hai dấu + trên huy hiệu Dương cũng biến mất.
ẦM....
Khai hỏa, một luồng lôi hỏa khủng khiếp bắn thẳng về phía Kinh Vô Nguyệt, tên này vẫn không chút lo lắng, hai cánh tay quỷ đưa ra trước ngực...
ẦM!
Luồng lửa hủy diệt bị hai cánh tay quỷ cản lại, giằng co trong giây lát rồi bị tản ra khắp xung quanh, hai cánh tay quỷ sau đó bật ra nhưng không chút tổn hại, liền thu trở lại vào trong người hắn.
Sau khi thu hai cánh tay quỷ vào người, toàn thân Kinh Vô Nguyệt liền được phủ trong một ngọn lửa tím, Tử Nguyệt thánh kiếm trên tay vung lên, Vô Nguyệt phóng thẳng đến chỗ Dương.
Dương thì vừa đứng dậy được sau khi chống chịu phản lực của Truy Ảnh Cuồng Pháo, đang thu món bảo vật này vào nhẫn thì thấy Kinh Vô Nguyệt lao đến. Còn tưởng hai tên Sùng Hạo và Hoài Bão sẽ cản trở Kinh Vô Nguyệt, nào ngờ hai tên này liền nhảy ra xa mở đường cho Vô Nguyệt lao đến.
"Hai tên khốn nạn!" Dương vừa sợ vừa tức quát lên, và lập tức vận Tiên Long hóa và Nộ, mang Hắc Kim Thánh Khải ra toàn lực ngăn cản một kiếm của Kinh Vô Nguyệt.
Tử Nguyệt thánh kiếm chém thẳng về phía cổ Dương, bị Hắc Kim Thánh Khải cản trở, nhưng mục đích của Kinh Vô Nguyệt chính là vậy, khi Hắc Kim Thánh Khải đang bận cản kiếm, cánh tay còn lại của Kinh Vô Nguyệt tụ thành một nắm đấm mang lửa tím...
"Cuồng?"
Dương kinh ngạc thốt lên khi thấy sức nóng trên ngọn lửa tím đang dần tụ lại... Chính là một chiêu Tử Hỏa Cuồng.
Nhận ra thì đã sao? Khi mà cú đấm mang uy lực khủng khiếp kia bắt đầu đấm thẳng vào đầu Dương...
Trong khoảng khắc này, Sùng Hạo từ phía sau lao đến chém thẳng vào cổ Kinh Vô Nguyệt trong khi Sắc Mệnh Long Ảnh từ trên lao xuống nhắm vào đầu Kinh Vô Nguyệt há miệng định cắn lấy.
BINH!
Nhưng Dương vẫn trúng đòn! Dấu cộng còn lại trên ngực hắn cũng biến mất, mảnh Phù Đổng Thiên Vương giáp gượng ép kích hoạt thêm một lần cũng không đủ ngăn cản hoàn toàn uy lực của đòn Tử Hỏa Cuồng. Dương ngã văng ra đất, linh hồn vốn đang suy yếu và tổn thương lãnh thêm một đòn nghiêm trọng, lớp giáp rồng nữa bên đầu Dương rụng vỡ, lộ ra gương mặt choáng váng bê bết máu.
Còn Sùng Hạo đang vung một kiếm chém vào cổ Kinh Vô Nguyệt, không ngờ cánh tay quỷ lần nữa hiện ra vỗ mạnh vào ngực hắn, Sùng Hạo cũng ngã văng ra xa.
Danh sách chương
Chương 50: Hỏa Long Ảnh Thể
Chương 51: Cuồng Lôi Nộ Hỏa Diệt Long Hán
Chương 52: Hồng Ảnh
Chương 53: Ngày Đầu Ở Đồi Xanh Lộng Gió
Chương 54: Đệ Nhất Du Côn
Chương 55: Phê Thuốc Và Tử Vong
Chương 56: Vy Ái
Chương 57: Thợ Săn Linh thú
Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú
Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
Chương 60: Thạch Thần Sư
Chương 61: Thệ Ước
Chương 62: Chiến Tướng
Chương 63: Sắc Màu Của Gió
Chương 64: Thì Ra Là Mày!
Chương 65: Thung Lũng Thề Nguyền
Chương 66: Bảo Vệ Thánh Nữ
Chương 67: Tránh Ra Cho Ta Thể Hiện!
Chương 68: Khách Lạ
Chương 69: Tâm Tình Của Lửa
Chương 70: Vết Nứt
Chương 71: Sư Đồ Hợp
Chương 72: Tứ Linh Hội Tụ
Chương 73: Tư Cách
Chương 74: Nhị Thập Bát Tú
Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác
Chương 76: Lôi Cuồng, Hỏa Cuồng
Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
Chương 78: Hắc Bạch Song Long
Chương 79: Sự Kiêu Ngạo Của Rồng
Chương 80: Thôn Thực
Chương 81: Tiên Long Phát Nộ - Bạch Long Phá Xích
Chương 82: Đại Lộ Vô Tận
Chương 83: Sắc Dục
Chương 84: Súc Vật
Chương 85: Hiệu Ứng Hoàn Mỹ
Chương 86: Linh Vương Kỳ Tài
Chương 87: Lôi - Phong - Ám
Chương 88: Chiến Mộc Tinh
Chương 89: Huyết Hỏa Long Ảnh
Chương 90: Bích Diệp
Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
Chương 92
Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
Chương 94: Tân Nương
Chương 95: Đệ Tử Nữ Thần
Chương 96: Nhật Nguyệt
Chương 97: Chàng Là Thái Dương, Ta Là Minh Nguyệt
Chương 98: Mỗi Trái Tim Một Tình Yêu
Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến
Nhưng đấy đâu còn là điều quan trọng, thứ người ta đang quan tâm là, liệu rằng với sức mạnh khủng khiếp kia, Kinh Vô Nguyệt sẽ ra tay tàn sát những tuyệt thế thiên tài của Thế hệ phi thường, hay những thiên tài ấy vẫn sẽ đạp đổ Kinh Vô Nguyệt để tiếp tục khẳng định sự phi thường của họ?
Đáp án sẽ có, nhưng hiện tại...
Bốp! Binh!
"Ui da! Thằng Bão này! Sao không đánh thằng Hạo mà lại đánh ta?"
"Xin lỗi, đánh nhầm..."
Binh!
"Ta cũng nhầm, huề!"
"Láo này!"
Binh! Binh!
Trong lúc ba thằng đánh nhau loạn xạ bất chấp xung quanh, Kinh Vô Nguyệt đang đứng lạnh lùng chợt khụy xuống, miệng phun ra một ngụm máu, gương mặt kẻ này chuyển màu tái mét.
Dương, Bão, Hoại nhận ra, liền dừng đánh để nhìn Kinh Vô Nguyệt.
Trong người Hoài Bão, lão sư phụ nhắc nhở: "Xem ra nó không thể dùng cánh tay quỷ kia liên tục! Tranh thủ lúc nó chưa ổn định, tiêu diệt nó trước khi nó bộc phát thực lực cấp Chúa Tể!"
Hoài Bão khẽ đật đầu, ngay sau đó, Sùng Hạo lên tiếng: "Sao ta không ưa nổi thằng Nguyệt này, đợi đó, ta đập hắn xong rồi xử đến hai ngươi! Trọng tài, bắt đầu trận cuối đi!"
Kinh Vô Nguyệt nhíu mày: "Một mình ngươi? Hừ..."
Lúc này, sau khi công bố kết quả trận đấu thứ tư, xác của Lục Văn Minh đã được đưa đi, trọng tài nhìn quanh các thí sinh và hỏi: "Các vị đã sẵn sàng để Lên Đỉnh chưa ạ?"
Cả 4 người Dương, Bão, Nguyệt và Hạo cùng gật đầu.
"Vậy tôi xin tuyên bố... trận đấu cuối cùng của Thanh niên anh hùng chiến, BẮT ĐẦU!"
Sau hiệu lệnh, một cánh hồng hạc sà xuống đón gã trọng tài bay đi, trên miệng núi lửa Phẫn Nộ chỉ còn lại 4 người, 4 thí sinh cuối cùng của cuộc thi.
ẦM...
Các thí sinh còn chưa ra tay, mặt đất đã khởi động bằng một tràng rung chuyển không rõ nguyên do...
Sùng Hạo bước ra, Bạch Long Bá Vương hiện thân, Thuận Thiên kiếm xuất hiện trên tay, hai vòng Phong hồn xích hiện ra rồi đứt đoạn xoay tròn quanh người...
Hoài Bão cũng bước ra, Vô Sắc Tiên Vũ hiện thân, Sắc Mệnh Chi Bảo ấn kích hoạt, Sắc Mệnh Long Ảnh hiện ra, gầm lên rồi uốn quanh người...
Hai thiên tài tuyệt thế dường như đã bộc lộ hoàn toàn thực lực, rồi đến lượt Dương cũng bước ra, nhưng sau đó vội vàng sợ hãi lùi lại, bởi trước mặt hắn, cánh tay quái dị của Kinh Vô Nguyệt lần nữa mọc ra, không phải một mà là hai cánh tay, đôi mắt hắn cũng đổi sang màu tím yêu dị.
Bị Hạo và Bão nhìn, Dương ho khan chữa thẹn: "Tên này yếu quá! Hai ngươi đánh đi, ta không có hứng!"
Nghe thế, Kinh Vô Nguyệt cười lạnh: "Ta thì ngược lại, chỉ có hứng thú với ngươi! Hai tên còn lại cút ngay nếu muốn toàn mạng!"
Cầm Tử Nguyệt kiếm, Kinh Vô Nguyệt lạnh lùng bước đến.
"Dám khinh thường ta?", Sùng Hạo giận dữ khi thấy Vô Nguyệt không chú ý đến hắn, Thuận Thiên kiếm vung lên chém một chiêu Thuận Thiên Quang Lôi Trảm mạnh mẽ về phía Vô Nguyệt.
Nhưng Kinh Vô Nguyệt không thèm tránh né, cánh tay quỷ trên vai hắn giơ ra đánh bật chiêu kiếm của Sùng Hạo, ngay sau đó, Sắc Mệnh Long Ảnh của Hoài Bão cũng lao đến, bị cánh tay còn lại của Vô Nguyệt tóm lấy và ném bay sang bên.
Tiếp theo, Hoài Bão và Sùng Hạo đột nhiên nhảy tránh sang hai bên, để lộ ra Dương đang vác khẩu Truy Ảnh Cuồng Pháo nhắm thẳng vào Kinh Vô Nguyệt, kim đo uy lực chạy dần đến mức 100%, một trong hai dấu + trên huy hiệu Dương cũng biến mất.
ẦM....
Khai hỏa, một luồng lôi hỏa khủng khiếp bắn thẳng về phía Kinh Vô Nguyệt, tên này vẫn không chút lo lắng, hai cánh tay quỷ đưa ra trước ngực...
ẦM!
Luồng lửa hủy diệt bị hai cánh tay quỷ cản lại, giằng co trong giây lát rồi bị tản ra khắp xung quanh, hai cánh tay quỷ sau đó bật ra nhưng không chút tổn hại, liền thu trở lại vào trong người hắn.
Sau khi thu hai cánh tay quỷ vào người, toàn thân Kinh Vô Nguyệt liền được phủ trong một ngọn lửa tím, Tử Nguyệt thánh kiếm trên tay vung lên, Vô Nguyệt phóng thẳng đến chỗ Dương.
Dương thì vừa đứng dậy được sau khi chống chịu phản lực của Truy Ảnh Cuồng Pháo, đang thu món bảo vật này vào nhẫn thì thấy Kinh Vô Nguyệt lao đến. Còn tưởng hai tên Sùng Hạo và Hoài Bão sẽ cản trở Kinh Vô Nguyệt, nào ngờ hai tên này liền nhảy ra xa mở đường cho Vô Nguyệt lao đến.
"Hai tên khốn nạn!" Dương vừa sợ vừa tức quát lên, và lập tức vận Tiên Long hóa và Nộ, mang Hắc Kim Thánh Khải ra toàn lực ngăn cản một kiếm của Kinh Vô Nguyệt.
Tử Nguyệt thánh kiếm chém thẳng về phía cổ Dương, bị Hắc Kim Thánh Khải cản trở, nhưng mục đích của Kinh Vô Nguyệt chính là vậy, khi Hắc Kim Thánh Khải đang bận cản kiếm, cánh tay còn lại của Kinh Vô Nguyệt tụ thành một nắm đấm mang lửa tím...
"Cuồng?"
Dương kinh ngạc thốt lên khi thấy sức nóng trên ngọn lửa tím đang dần tụ lại... Chính là một chiêu Tử Hỏa Cuồng.
Nhận ra thì đã sao? Khi mà cú đấm mang uy lực khủng khiếp kia bắt đầu đấm thẳng vào đầu Dương...
Trong khoảng khắc này, Sùng Hạo từ phía sau lao đến chém thẳng vào cổ Kinh Vô Nguyệt trong khi Sắc Mệnh Long Ảnh từ trên lao xuống nhắm vào đầu Kinh Vô Nguyệt há miệng định cắn lấy.
BINH!
Nhưng Dương vẫn trúng đòn! Dấu cộng còn lại trên ngực hắn cũng biến mất, mảnh Phù Đổng Thiên Vương giáp gượng ép kích hoạt thêm một lần cũng không đủ ngăn cản hoàn toàn uy lực của đòn Tử Hỏa Cuồng. Dương ngã văng ra đất, linh hồn vốn đang suy yếu và tổn thương lãnh thêm một đòn nghiêm trọng, lớp giáp rồng nữa bên đầu Dương rụng vỡ, lộ ra gương mặt choáng váng bê bết máu.
Còn Sùng Hạo đang vung một kiếm chém vào cổ Kinh Vô Nguyệt, không ngờ cánh tay quỷ lần nữa hiện ra vỗ mạnh vào ngực hắn, Sùng Hạo cũng ngã văng ra xa.
Đọc tiếp: Chương 125: Tiên Huyết
Quay lại: Chương 123: Quỷ
Danh sách chương
Chương 50: Hỏa Long Ảnh Thể
Chương 51: Cuồng Lôi Nộ Hỏa Diệt Long Hán
Chương 52: Hồng Ảnh
Chương 53: Ngày Đầu Ở Đồi Xanh Lộng Gió
Chương 54: Đệ Nhất Du Côn
Chương 55: Phê Thuốc Và Tử Vong
Chương 56: Vy Ái
Chương 57: Thợ Săn Linh thú
Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú
Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
Chương 60: Thạch Thần Sư
Chương 61: Thệ Ước
Chương 62: Chiến Tướng
Chương 63: Sắc Màu Của Gió
Chương 64: Thì Ra Là Mày!
Chương 65: Thung Lũng Thề Nguyền
Chương 66: Bảo Vệ Thánh Nữ
Chương 67: Tránh Ra Cho Ta Thể Hiện!
Chương 68: Khách Lạ
Chương 69: Tâm Tình Của Lửa
Chương 70: Vết Nứt
Chương 71: Sư Đồ Hợp
Chương 72: Tứ Linh Hội Tụ
Chương 73: Tư Cách
Chương 74: Nhị Thập Bát Tú
Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác
Chương 76: Lôi Cuồng, Hỏa Cuồng
Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
Chương 78: Hắc Bạch Song Long
Chương 79: Sự Kiêu Ngạo Của Rồng
Chương 80: Thôn Thực
Chương 81: Tiên Long Phát Nộ - Bạch Long Phá Xích
Chương 82: Đại Lộ Vô Tận
Chương 83: Sắc Dục
Chương 84: Súc Vật
Chương 85: Hiệu Ứng Hoàn Mỹ
Chương 86: Linh Vương Kỳ Tài
Chương 87: Lôi - Phong - Ám
Chương 88: Chiến Mộc Tinh
Chương 89: Huyết Hỏa Long Ảnh
Chương 90: Bích Diệp
Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
Chương 92
Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
Chương 94: Tân Nương
Chương 95: Đệ Tử Nữ Thần
Chương 96: Nhật Nguyệt
Chương 97: Chàng Là Thái Dương, Ta Là Minh Nguyệt
Chương 98: Mỗi Trái Tim Một Tình Yêu
Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến

