Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 476
Một mảng câm lặng, tất cả học viên đứng xem đều kinh ngạc đưa mắt nhìn vào trung tâm đám đông, thủ lĩnh băng Con Ó đang nằm sấp, hơn nữa đầu cắm sâu vào mặt đất không biết sống chết, phía trước là một thiếu niên trông nhỏ yếu nhưng tỏa ra khí thế khủng khiếp.
"Thật là bá đạo!" Một ai đó phá vỡ yên lặng.
"Kinh vãi!"
"Ôi ộp pa liệt dương của em!"
Sôi nổi nhất là những đứa tân sinh, dù không phải mình làm nhưng chuyện một tân sinh đập một thằng năm 4 cũng đủ khiến chúng nó nở mặt.
"Hư cấu! Chắc chắn là dàn dựng, diễn sâu vãi nồi! Tao thấy 800 lần rồi! Bằng chứng cất đâu, đem ra đây tự thú đi!" Một ai đó khàn khàn la to.
Binh! Binh!
"Nguy hiểm này! Diễn này! Tưởng giả giọng thì không ai biết mày là ai à?"
Bốp! Uỳnh!
"800 này! Vu khống người ta mà còn bảo người ta tự nộp bằng chứng ra cho mày, ngu này!"
Thấy thanh niên 800 bị hội đồng, một thằng đột nhiên khom xuống hì hục dùng tay đào đất.
"Mày làm gì vậy?"
"Đào hố chôn gấp kẻo nó đẻ trứng!"
Dương vẫn đứng ngạo ngễ nhìn về những thằng còn lại của băng Con Ó, cánh tay hắn nổi đầy gân xanh, linh lực phóng ra ngoài làm không khí vặn vẹo. Đây là Linh Lực Phóng Xuất, nhưng không phải Dương đã đạt cảnh giới này mà do tác dụng phụ của Cuồng làm linh lực của Dương tiêu tán ra ngoài.
Cuồng, ban đầu được nghiên cứu để tạo ra một phương pháp tụ linh cấp tốc. Thay vì ngưng tụ từng phần một theo cách tụ linh thông thường, Cuồng là phương pháp cưỡng chế đem cả linh hồn nén lại thành một kết cấu đậm đặc hơn nhưng lại không bền vững, làm linh lực nhanh chóng tiêu tán, qua nhiều đời nghiên cứu thất bại, người ta tận dụng tạo thành một Bí Kỹ.
Cuồng cũng không phải là bí kỹ nghịch thiên, một Linh Sĩ tư chất bình thường dùng Cuồng chỉ có thể ngưng tụ linh lực vào một bộ phận nhỏ cỡ nắm tay cho một đòn duy nhất, còn Dương nhờ linh hồn to lớn, linh lực dồi dào nên mới tụ được vào cả cánh tay, tạo ra tốc độ và sức mạnh vượt xa Linh Sĩ cấp 9. Linh hồn lớn hơn nên Dương cũng sẽ mất nhiều thời gian hơn để khôi phục linh lực.
"Thằng nào tiếp theo?" Dương lạnh lùng hỏi.
Đám thành viên băng Con Ó khi bước vào thì như hùng như hổ, nhưng hiện tại thì từ phó thủ lĩnh đến thành viên đều run như cầy sấy, thủ lĩnh còn không chịu nổi một đấm, tụi nó sao dám bước vào?
Thấy không thằng nào bước ra, Dương giơ tay gọi bọn thằng Sinh cùng trở về phòng. Linh lực của Dương đã hoàn toàn tiêu tán, hiện giờ hắn chỉ có thể đứng vững nhờ thể lực, cũng may là bọn Con Ó bị dọa sợ không dám xông vào, nếu không Dương cũng chỉ còn nước chịu đòn như Tây lúc nãy.
Chuyện Dương một đấm hạ gục thủ lĩnh băng Con Ó nhanh chóng vang dội, khiến hắn từ một tên tân sinh phế vật trở thành một ngôi sao sáng được toàn học viện biết đến.
Sau mấy ngày nghỉ dưỡng, linh hồn Dương đã khôi phục. Hắn được hiệu trưởng Lệ gọi lên văn phòng. Dương tưởng Lệ gọi hắn lên để càm ràm vụ đánh lộn, nhưng hóa ra không phải, trong phòng, ngoài Lệ ra còn 4 đứa học viên năm 4, năm 5.
"A tân sinh thiên tài đến rồi kìa!" Lên tiếng là một thiếu nữ 17 tuổi có thân hình mảnh mai nhưng ngực và mông khá đầy đặn với gương mặt xinh đẹp hoạt bát làm mắt Dương lóe sáng.
Thiếu nữ thoăn thoắt tiến đến chộp tay Dương bắt lia lịa và tự giới thiệu: "Chào Dương! Chị tên Hồng Đào, học viên năm cuối, hôm nào mời em đến băng Sắc Màu của chị chơi nhé!"
"Hừ!" Tiếng một thiếu niên hừ lạnh.
"Có vấn đề gì không Quang Lâm?" Hồng Đào bất mãn hỏi, kẻ vừa hừ lạnh là một gã cao gầy, gương mặt khá điển trai nhưng tạo cho Dương cảm giác gian xảo khó ưa.
"Chưa gì đã mời chào, nàng tưởng đây là lầu xanh sao?" Quang Lâm nói, hắn là học viên năm 4, thủ lĩnh băng Cửu Long.
"Ngươi!"
"Thôi được rồi! Đàn anh đàn chị mà làm thế trước mặt tân sinh không thấy mất mặt à?" Một thanh niên mang kính trông khá lịch lãm lên tiếng rồi bước đến bắt tay Dương :"Chào em! Anh tên Vân Hải, học viên năm cuối, thủ lĩnh băng Bão Tố!"
Cuối cùng là một gã lực lưỡng da rám nắng, cũng đến bắt tay Dương và tự giới thiệu: "Chào em, anh là Châu Đốc, thủ lĩnh băng Bà Đen."
"Thủ lĩnh của 4 băng đảng thuộc hàng hùng mạnh nhất học viện Nữ Thần cùng tụ tập, vậy còn gọi mình đến đây làm gì?" Dương tự thắc mắc.
"Cậu biết tôi gọi cậu đến đây làm gì không?" Lệ hỏi Dương sau khi chờ cả bọn tự làm quen.
"Ai biết, chắc vô cho đủ 5 anh em siêu nhân?"
"Cứ 3 năm 1 lần, các học viện sẽ thay phiên tổ chức một cuộc thi tài cho các học viên xuất sắc nhất. Và chúng tôi dự định tuyển cậu..."
"Nhưng em yếu xìu!" Dương ngắt lời.
"Đúng, về linh lực thì cậu còn chưa bằng học viên năm cuối, nhưng cậu có một điểm mạnh."
"Giả kim?" Dương hỏi.
Lệ gật đầu: "Đúng, cuộc thi cần một thí sinh giỏi về giả kim và cậu là lựa chọn hàng đầu!"
"Nhưng thưa cô..." Quang Lâm chen ngang: "Chúng ta có Vũ Hà vừa là Linh Úy cấp 1 lại sắp đạt tới Giả kim thuật sĩ, tại sao không tuyển cậu ta mà đi chọn 1 Linh Sĩ? Trong thi đấu thì thiên phú cao cách mấy đâu có nghĩa gì, quan trọng là thực lực!"
Nghe Quang Lâm nói, ba học viên còn lại cũng không khỏi gật gù, có thể Dương thông minh nhưng mới vào học mấy tháng làm sao bằng một người gần đạt đến thuật sĩ?
"Vậy tôi hỏi các cô cậu, chọn giữa một Linh Úy chưa có bằng thuật sĩ và một Linh Sĩ cấp 6 đánh bại Linh Sĩ cấp 9, đồng thời có bằng đại sư thì các cô cậu chọn ai?"
Cả 4 học viên tròn mắt ngạc nhiên, nghe ý của hiệu trưởng thì Dương đã có bằng đại sư? Một thằng nhóc 13 tuổi đã lấy được cái bằng mà người ta học 30, 40 năm mới có? Nếu thật vậy thì quá khủng bố, lúc đầu bọn hắn còn tưởng Dương được chọn là nhờ con ông cháu cha gì đó chứ cái thành tích đánh bại Linh Sĩ cấp 9 có hay nhưng chưa đủ để vào đội.
Quang Lâm cũng kinh ngạc nhưng vẫn không muốn Dương vào đội vì Vũ Hà là bạn thân đồng thời là thành viên trong băng của hắn: "Nhưng Dương còn quá trẻ, làm sao có kinh nghiệm thi đấu?"
"Chính vì vậy nên tôi mới gọi các cô cậu đến, hãy huấn luyện cho cậu ta!"
"Em còn chưa đồng ý tham gia mà!" Dương lên tiếng.
"Phải tham gia và đoạt giải quán quân, nếu không đừng mơ đến thứ kia!"
"Đệt!"
***
1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 13: Bảo Ngọc
Quay lại: Chương 11: Linh Cảnh

Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.001333

Old school Easter eggs.