pacman, rainbows, and roller s

Chương 110: Tử Y Giáo Chủ


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 197
Hội thi Thanh niên anh hùng chiến, khi vòng thi đầu tiên chỉ vừa bắt đầu được vài phút đã xảy ra một trận thảm sát khiến khán giả bàng hoàng.
Miền nam thảo nguyên Tĩnh Lặng, Kinh Vô Nguyệt lạnh lùng đứng giữa đồng cỏ máu, quanh hắn là xác 14 thí sinh cùng hàng chục xác mãng xà địa ngục. Cảnh tượng thảm khốc khiến khán giả xôn xao bàn tán:
"Chỉ vừa bắt đầu đã ra tay tàn sát, hắn là ai?"
"Đó là Kinh Vô Nguyệt!"
"Kinh Vô Nguyệt, biệt hiệu Tử Y Giáo Chủ, kẻ này từ nhỏ đã nổi tiếng thông minh tột đỉnh, trí nhớ siêu phàm cùng hiểu biết thâm sâu, tại sao lại làm ra một chuyện ngu ngốc như vậy? Tàn sát ngay từ đầu chẳng phải là tự biến mình thành kẻ thù chung của mọi thí sinh còn lại hay sao?"
"Rất khó nói, kẻ này chỉ mới 26 tuổi đã là một trong bảy vị giáo chủ của Kinh Nguyệt giáo, tuy tuổi nhỏ nhất và thực lực yếu nhất nhưng lại là người được cho là có khả năng kế thừa ngôi vị giáo hoàng nhất. Nếu hắn thực sự ngu ngốc thì đã bị sáu tên giáo chủ còn lại ám toán từ lâu rồi!"
"Vậy hắn ra tay nhằm mục đích gì? Nhìn đối thủ của hắn kìa, Sùng Hạo và Nguyễn Hoài Bão, mỗi tên nắm giữ một Thần Bảo! Chưa kể những người phía sau cũng toàn là nhân tài hàng đầu!"
Trong vùng chiến, Kinh Vô Nguyệt nhìn Hoài Bão và Sùng Hạo, cười lạnh nói: "Tại sao ư? Ta thích thì ta giết thôi!"
Khi đang nói, thanh kiếm đen trên tay Vô Nguyệt bốc lên một ngọn lửa tím. Khi nói xong, hắn vung kiếm chém mạnh, tạo ra một vệt lửa tím sắc bén lướt thẳng đến phía Hoài Bão, Sùng Hạo cùng những thí sinh đứng sau.
Kinh Vô Nguyệt là Linh Tướng cấp 5, một đường kiếm mang dị hỏa nào ai dám xem thường, tất cả liền nhảy lui tránh né, chỉ có Hoài Bão giương Truy Phong thánh kiếm ra cản đòn, thêm một thánh bảo xuất hiện khiến những khán giả hiểu biết về giả kim thuật lần nữa xôn xao. Còn Sùng Hạo đứng yên không công không thủ, nhưng đứng cạnh Hoài Bão nên cũng được hưởng ké phòng ngự của hắn.
Thấy Sùng Hạo không chút động đậy dù đường kiếm vừa rồi của Kinh Vô Nguyệt không hề đơn giản, Hoài Bão ngạc nhiên: "Sao ngươi không tránh?"
Sùng Hạo đáp: "Có ngươi đỡ giúp rồi, tránh làm gì cho tốn sức?"
"Ặc!"
Lúc Hoài Bão, Sùng Hạo đang nói chuyện, vùng cỏ nơi đường kiếm của Vô Nguyệt lướt qua bắt đầu héo khô phần ngọn. Nhưng không phải héo khô vì nóng, ngọn lửa tím mà Kinh Vô Nguyệt sở hữu có tên là U Minh Tử Hỏa với dị năng thiêu đốt sinh mệnh.
Thấy Sùng Hạo và Hoài Bão đứng tán dóc, Kinh Vô Nguyệt dường như mất hứng, quay lưng đi về phía khu rừng. Những thí sinh khác tuy thù ghét nhưng đã thấy sự lợi hại của Vô Nguyệt, lại không muốn tốn sức ngay từ đầu nên không có ý định cản trở hắn.
Đi được vài bước, một luồng kiếm khí sắc bén từ phía sau chém sượt qua khiến Kinh Vô Nguyệt dừng bước. Lần này là toàn bộ khán giả xôn xao.
"Thuận Thiên kiếm! Trời ạ Thánh Bảo, Thần Bảo đua nhau xuất hiện ngay vòng dạo đầu!"
"Đây là thi khoe của hay sao?"
"Bọn này định chơi lớn thật à?"
Khi vừa dừng bước, Kinh Vô Nguyệt toàn thân bốc lên lửa tím, đồng thời vung tay đưa lưỡi kiếm chắn ngang trên đầu.
Keng!
Khi lưỡi kiếm đen đưa lên là khi Truy Phong kiếm của Hoài Bão chém xuống. Va chạm khiến Hoài Bão bật ra còn Vô Nguyệt nhanh như chớp lướt sang bên, vừa kịp tránh một nhát chém khác của Sùng Hạo. Vừa né kiếm, Vô Nguyệt vừa linh hoạt xoay người chém vào bụng Hoài Bão khi tên này còn đang chới với, nhưng Hoài Bão vẫn kịp trở tay dùng Truy Phong kiếm cản đòn rồi mượn đà lui ra xa.
Chiến đấu chênh lệch cấp độ không có sự khinh thị chuyện lấy nhiều đánh ít, bởi 10 tên Linh Tá cũng chưa chắc đánh lại một tên Linh Tướng, cho nên chuyện Hoài Bão, Sùng Hạo hợp tác đánh Vô Nguyệt là chuyện hết sức bình thường.
Khi Hoài Bão bị đánh lui, Sùng Hạo trên tay cầm Thuận Thiên kiếm trong suốt từ phía sau xông tới, nhưng vừa lúc Sùng Hạo sắp vượt qua, Hoài Bão không hay biết nên vô tình di chuyển sang bên, kết quả là hai tên va vào nhau rồi dội ra.
Sùng Hạo tức giận quát: "Mẹ kiếp ngươi! Cản đường cản lối!"
Hoài Bão trợn mắt: "Rõ ràng ngươi từ phía sau chạy tới, làm sao ta biết mà tránh!"
Thế là hai vị chủ nhân của Thần Bảo đâm ra cãi vã, Kinh Vô Nguyệt lạnh lùng đứng xem, chợt như liếc thấy gì đó, liền quay đầu lao vút đi về hướng rừng rậm.
Sùng Hạo thấy Kinh Vô Nguyệt lao đi, liền vận lực định chém đến, nhưng bị Hoài Bão ngăn lại:
"Thôi đi, ngươi biết thanh kiếm đen trên tay hắn là bảo vật loại gì không?"
Sùng Hạo gật đầu đáp: "Linh Bảo hạ cấp."
Rồi cả hai rơi vào im lặng, Sùng Hạo đưa mắt nhìn về một góc không người nhưng có vết cỏ ngã nghiêng khác thường, còn Hoài Bão nhìn về hướng Kinh Vô Nguyệt đang lao đi.
Lúc Vô Nguyệt lao đi được một quãng xa, chợt nhếch mép cười: "Vô Ảnh Công Tử đúng là Vô Ảnh Công Tử, lần này không lừa được ngươi rồi..."
Từ chỗ cách Vô Nguyệt vài chục mét, vốn toàn cỏ với cỏ yên bình, chợt lộ ra hình dáng một người đang di chuyển với tốc độ nhanh như lướt gió, chỗ cỏ vốn yên bình cũng lộ ra dấu vết xáo động. Người này anh tuấn nho nhã, ung dung tự tại, chính là đệ nhất trong Tứ siêu tân tinh, Lương Vô Thường, hắn mỉm cười: "Ngươi đánh giá ta cao quá rồi... Chỉ là do hèn nhát quá không dám xen vào mà thôi..."
Vô Nguyệt hừ lạnh, vẫn di chuyển song song với Lương Vô Thường, không ai nói thêm lời nào với người còn lại.
Mà ở các khán đài theo dõi, sự xuất hiện đầy bất ngờ của đệ nhất siêu tân tinh Lương Vô Thường tạo ra một sự rung động lớn.
"Lương Vô Thường cũng ở khu vực phía Nam! Một khu vực mà có đến hai người trong Tứ siêu tân tinh, đồng thời còn có hai người trong Thế hệ phi thường!"
"Nếu cuộc đụng độ vừa rồi mà trở thành quyết chiến thì chẳng phải là một trận long trời lở đất hay sao?"
"Vô Ảnh Công Tử quả thật có thể vô ảnh như lời đồn! Đó là năng lực gì mà lợi hại vậy? Hay là do Bảo Vật?"
"Nghe đồn hắn sử dụng hai hệ linh lực, nhưng không rõ là loại nào."
Thiên Lý thánh sư quay sang hỏi Đức Cường thần sư: "Thầy Cường nghĩ sao về tình huống vừa rồi? Tên Vô Nguyệt kia gây ra thảm sát rồi đột ngột bỏ đi vì mục đích gì?"
1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 111: Định Mệnh
Quay lại: Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng

Danh sách chương
Chương 50: Hỏa Long Ảnh Thể
Chương 51: Cuồng Lôi Nộ Hỏa Diệt Long Hán
Chương 52: Hồng Ảnh
Chương 53: Ngày Đầu Ở Đồi Xanh Lộng Gió
Chương 54: Đệ Nhất Du Côn
Chương 55: Phê Thuốc Và Tử Vong
Chương 56: Vy Ái
Chương 57: Thợ Săn Linh thú
Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú
Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
Chương 60: Thạch Thần Sư
Chương 61: Thệ Ước
Chương 62: Chiến Tướng
Chương 63: Sắc Màu Của Gió
Chương 64: Thì Ra Là Mày!
Chương 65: Thung Lũng Thề Nguyền
Chương 66: Bảo Vệ Thánh Nữ
Chương 67: Tránh Ra Cho Ta Thể Hiện!
Chương 68: Khách Lạ
Chương 69: Tâm Tình Của Lửa
Chương 70: Vết Nứt
Chương 71: Sư Đồ Hợp
Chương 72: Tứ Linh Hội Tụ
Chương 73: Tư Cách
Chương 74: Nhị Thập Bát Tú
Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác
Chương 76: Lôi Cuồng, Hỏa Cuồng
Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
Chương 78: Hắc Bạch Song Long
Chương 79: Sự Kiêu Ngạo Của Rồng
Chương 80: Thôn Thực
Chương 81: Tiên Long Phát Nộ - Bạch Long Phá Xích
Chương 82: Đại Lộ Vô Tận
Chương 83: Sắc Dục
Chương 84: Súc Vật
Chương 85: Hiệu Ứng Hoàn Mỹ
Chương 86: Linh Vương Kỳ Tài
Chương 87: Lôi - Phong - Ám
Chương 88: Chiến Mộc Tinh
Chương 89: Huyết Hỏa Long Ảnh
Chương 90: Bích Diệp
Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
Chương 92
Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
Chương 94: Tân Nương
Chương 95: Đệ Tử Nữ Thần
Chương 96: Nhật Nguyệt
Chương 97: Chàng Là Thái Dương, Ta Là Minh Nguyệt
Chương 98: Mỗi Trái Tim Một Tình Yêu
Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000729