Coi, một gã đàn ông đứng ngơ ngác ở đó. Gã tựa vai vào một gốc cây sồi bị sét đánh toang hoác. Gã cũng cầm trên tay một chiếc ống nhòm to tướng, mắt kính ống nhòm lớn như cái trôn chén. Cái “trôn chén” đó đã phản quang ánh nắng mặt trời.
Tarzan hiểu rằng gã cũng đang ngắm nghía hắn. Hoặc tối thiểu gã cũng đã quan sát bốn đứa nãy giờ.
Người đàn ông khá cao lớn mặc bộ đồ thể thao. Nghề nghiệp của gã bị lộ tẩy bởi chiếc áo khoác phi công màu xanh lơ bóng láng. Tarzan la lên:
- Một người đàn ông cao lớn, có ống nhòm, tóc vàng lợt, rất… chiếu tướng tụi mình và khoác lên người một chiếc áo khoác phi hành đoàn thì gã là ai hả các bạn?
Ba quái chồm tới một lượt:
- Harry Smith.
Tarzan không nói một lời nào. Đúng một trăm phần trăm, Harry Smith đã hạ ống nhòm xuống và lê bước một cách nặng nề. Gã níu lấy một cây gậy dựng sẵn ở gốc sồi rồi dựa cả người lên đó. Vãn với cách di chuyển khập khiễng, gã mất dạng từ từ sau đám bụi rậm.
Lúc này Tarzan mới có thể khẳng định:
- Tụi mình đã tính toán đúng. Gã đã bị thương và phải dùng một cây gậy làm nạng gỗ mới cất bước nổi. Có điều là Smith đã trông thấy tụi mình, và đương nhiên là gã cũng đã thấy cả Fungco. Ít nhất là gã cũng biết chúng ta quan tâm đến bí mật trong Ngôi Mộ Trống. Smith nguy hiểm hơn chúng ta tưởng, với một kẻ dám phá hủy một chiếc máy bay để độc quyền chiếm đoạt kho báu thì…
Máy Tính Điện Tử nhíu mày:
- Tụi mình vẫn chưa đủ chứng cớ về gã…
- Đồng ý. Nhưng trước mắt chúng ta cũng không còn giả thuyết nào khác. Vụ này để tao.
Gaby hốt hoảng:
- Sao?
Tarzan tỉnh khô:
- Không có gì trầm trọng đâu Gaby. Bạn và Karl, Kloesen hãy đợi tôi ở đây hoặc ở quán Thức Ăn Địa Ngục. Chỉ là một cuộc thu lượm thông tin. Sẽ không có đánh nhau đâu!
Thằng mập Kloesen hí hửng:
- Được đấy Tarzan, hẹn gặp nhau ở quán trọ. Tụi tao đang khát khô cuống họng.
Bất chấp sự lo ngại của người bạn gái… đồng sinh đồng tử, Tarzan quay đầu chạy về hướng có Smith. Khi còn cách bìa rừng chừng hơn trăm mét, hắn dừng lại nghe ngóng.
Harry Smith trốn ở đâu? Sau đám cây kia chăng? Gã đang theo dõi hắn hay là rúc vào một chỗ kín đáo? Bao nhiêu câu hỏi dồn dập lúc Tarzan tiến đến cây sồi bị sét đánh toang hoác. Rõ ràng viên phi công đã giương ống nhòm ở địa điểm này.
Lúc này hắn gần như đã ở sát bên gốc cây sồi. Một cái gốc đầy mối mọt đục ruỗng. Hắn phát giác ngay con đường mòn sau gốc cây. Có thế chứ thưa phi công Smith, trước sau gì chúng ta cũng “biết mặt” với nhau.
Nào, cỏ dưới chân hắn bị giẫm nát, không phải bởi thú rừng mà bởi gót giày. Tarzan cúi xuống nhặt một điếu thuốc lá còn khét lẹt trên cỏ giữa khá nhiều điếu thuốc hút dang dở. Trời ạ, điều này chứng tỏ Smith đã “ngắm” chúng rất lâu.
Đúng lúc đó có tiếng sột soạt. Tiếng cành lá cọ vào quần áo nghe rõ mồn một. Ai? Tarzan không còn đủ thời gian để quăng mình vào bất cứ một bụi cây nào, vả lại hắn nghĩ rằng cũng không cần thiết phải né tránh địch thủ. Hắn thừa sức tự vệ trước một… người lớn di chuyển bằng… nạng.
Các tàng cây trước mặt hắn động đậy. Hai bàn tay khẳng khiu như ma rừng đang rẽ lá để lòi ra một hình người. Địch thủ vừa thấy hắn đã đứng sững như trời trồng.
Lão Stunla! Tarzan kêu thầm trong bụng một cách… ngơ ngác.
Kẻ lang thang cao hai mét lúng túng gào lên:
- Cũng lại là chú mày. Mày nhất định giành ăn với tao sao?
- Bình tĩnh chớ ông Stunla. Chỗ cây sồi bị sét đánh này đâu thuộc giang sơn của ông. Chỗ của ông ở tít đằng kia kìa.
- Nhưng… tại sao chú mày lại ở đây? Chú mày định tìm cái gì?
- Không phải tìm kho báu đâu, ông khỏi sốt ruột. Tôi tìm một thứ khác…
- Hả?
- Một… con người chống nạng, thưa ông Stunla. Ông có gặp “thứ” tôi đang tìm như thế trong rừng không?
Đôi mắt lão già xuất hiện những tia giảo hoạt, rồi lo sợ. Nhưng chỉ khoảng hai giây là hết. Lão lắc đầu quầy quậy:
- Làm gì có kẻ nào chống nạng. Tôi… đâu có… gặp ai.
- Vậy mà tôi cứ tin rằng ông đã gặp. Thưa ông Stunla, tóc gã màu vàng nhạt, gã khoác trên người chiếc áo phi công màu xanh lơ. Gã có vẻ bị thương ở mắt cá chân…
Lão Stunla hết chịu nổi. Lão thở hồng hộc vì tức tối:
- Đồ ranh con miệng còn hôi sữa. Mày khỏi phải chỉ vẽ cho tao!
- Không dám đâu, chào ông Stunla. Chúc ông đủ sức khỏe để chiến đấu với nhân vật tôi vừa kể đang xâm nhập vào lãnh địa của ông. Cái giá của kho báu có khi đổi bằng mạng sống đó.
Mặc kệ lão lang thang Stunla đứng ngây người, Tarzan phóng ngược về quán trọ. Hắn cười thầm khi nghe tiếng lão rủa lầm bầm.
Danh sách chương
MỘT: NGÔI SAO NỔ TUNG
HAI: NGƯỜI GÁC RỪNG
BA: THỨC ĂN ĐỊA NGỤC
BỐN: TÊN SĂN TRỘM
NĂM: CHIẾN CÔNG CỦA OSKAR
SÁU: BÍ MẬT NGÔI MỘ TRỐNG
BẢY: SÀO HUYỆT CỦA FUNGCO
TÁM: OSKAR MẤT TÍCH
CHÍN: TAM QUÁI RA TAY
MƯỜI: BÍ MẬT CỦA HOÀNG TỬ
Tarzan hiểu rằng gã cũng đang ngắm nghía hắn. Hoặc tối thiểu gã cũng đã quan sát bốn đứa nãy giờ.
Người đàn ông khá cao lớn mặc bộ đồ thể thao. Nghề nghiệp của gã bị lộ tẩy bởi chiếc áo khoác phi công màu xanh lơ bóng láng. Tarzan la lên:
- Một người đàn ông cao lớn, có ống nhòm, tóc vàng lợt, rất… chiếu tướng tụi mình và khoác lên người một chiếc áo khoác phi hành đoàn thì gã là ai hả các bạn?
Ba quái chồm tới một lượt:
- Harry Smith.
Tarzan không nói một lời nào. Đúng một trăm phần trăm, Harry Smith đã hạ ống nhòm xuống và lê bước một cách nặng nề. Gã níu lấy một cây gậy dựng sẵn ở gốc sồi rồi dựa cả người lên đó. Vãn với cách di chuyển khập khiễng, gã mất dạng từ từ sau đám bụi rậm.
Lúc này Tarzan mới có thể khẳng định:
- Tụi mình đã tính toán đúng. Gã đã bị thương và phải dùng một cây gậy làm nạng gỗ mới cất bước nổi. Có điều là Smith đã trông thấy tụi mình, và đương nhiên là gã cũng đã thấy cả Fungco. Ít nhất là gã cũng biết chúng ta quan tâm đến bí mật trong Ngôi Mộ Trống. Smith nguy hiểm hơn chúng ta tưởng, với một kẻ dám phá hủy một chiếc máy bay để độc quyền chiếm đoạt kho báu thì…
Máy Tính Điện Tử nhíu mày:
- Tụi mình vẫn chưa đủ chứng cớ về gã…
- Đồng ý. Nhưng trước mắt chúng ta cũng không còn giả thuyết nào khác. Vụ này để tao.
Gaby hốt hoảng:
- Sao?
Tarzan tỉnh khô:
- Không có gì trầm trọng đâu Gaby. Bạn và Karl, Kloesen hãy đợi tôi ở đây hoặc ở quán Thức Ăn Địa Ngục. Chỉ là một cuộc thu lượm thông tin. Sẽ không có đánh nhau đâu!
Thằng mập Kloesen hí hửng:
- Được đấy Tarzan, hẹn gặp nhau ở quán trọ. Tụi tao đang khát khô cuống họng.
Bất chấp sự lo ngại của người bạn gái… đồng sinh đồng tử, Tarzan quay đầu chạy về hướng có Smith. Khi còn cách bìa rừng chừng hơn trăm mét, hắn dừng lại nghe ngóng.
Harry Smith trốn ở đâu? Sau đám cây kia chăng? Gã đang theo dõi hắn hay là rúc vào một chỗ kín đáo? Bao nhiêu câu hỏi dồn dập lúc Tarzan tiến đến cây sồi bị sét đánh toang hoác. Rõ ràng viên phi công đã giương ống nhòm ở địa điểm này.
Lúc này hắn gần như đã ở sát bên gốc cây sồi. Một cái gốc đầy mối mọt đục ruỗng. Hắn phát giác ngay con đường mòn sau gốc cây. Có thế chứ thưa phi công Smith, trước sau gì chúng ta cũng “biết mặt” với nhau.
Nào, cỏ dưới chân hắn bị giẫm nát, không phải bởi thú rừng mà bởi gót giày. Tarzan cúi xuống nhặt một điếu thuốc lá còn khét lẹt trên cỏ giữa khá nhiều điếu thuốc hút dang dở. Trời ạ, điều này chứng tỏ Smith đã “ngắm” chúng rất lâu.
Đúng lúc đó có tiếng sột soạt. Tiếng cành lá cọ vào quần áo nghe rõ mồn một. Ai? Tarzan không còn đủ thời gian để quăng mình vào bất cứ một bụi cây nào, vả lại hắn nghĩ rằng cũng không cần thiết phải né tránh địch thủ. Hắn thừa sức tự vệ trước một… người lớn di chuyển bằng… nạng.
Các tàng cây trước mặt hắn động đậy. Hai bàn tay khẳng khiu như ma rừng đang rẽ lá để lòi ra một hình người. Địch thủ vừa thấy hắn đã đứng sững như trời trồng.
Lão Stunla! Tarzan kêu thầm trong bụng một cách… ngơ ngác.
Kẻ lang thang cao hai mét lúng túng gào lên:
- Cũng lại là chú mày. Mày nhất định giành ăn với tao sao?
- Bình tĩnh chớ ông Stunla. Chỗ cây sồi bị sét đánh này đâu thuộc giang sơn của ông. Chỗ của ông ở tít đằng kia kìa.
- Nhưng… tại sao chú mày lại ở đây? Chú mày định tìm cái gì?
- Không phải tìm kho báu đâu, ông khỏi sốt ruột. Tôi tìm một thứ khác…
- Hả?
- Một… con người chống nạng, thưa ông Stunla. Ông có gặp “thứ” tôi đang tìm như thế trong rừng không?
Đôi mắt lão già xuất hiện những tia giảo hoạt, rồi lo sợ. Nhưng chỉ khoảng hai giây là hết. Lão lắc đầu quầy quậy:
- Làm gì có kẻ nào chống nạng. Tôi… đâu có… gặp ai.
- Vậy mà tôi cứ tin rằng ông đã gặp. Thưa ông Stunla, tóc gã màu vàng nhạt, gã khoác trên người chiếc áo phi công màu xanh lơ. Gã có vẻ bị thương ở mắt cá chân…
Lão Stunla hết chịu nổi. Lão thở hồng hộc vì tức tối:
- Đồ ranh con miệng còn hôi sữa. Mày khỏi phải chỉ vẽ cho tao!
- Không dám đâu, chào ông Stunla. Chúc ông đủ sức khỏe để chiến đấu với nhân vật tôi vừa kể đang xâm nhập vào lãnh địa của ông. Cái giá của kho báu có khi đổi bằng mạng sống đó.
Mặc kệ lão lang thang Stunla đứng ngây người, Tarzan phóng ngược về quán trọ. Hắn cười thầm khi nghe tiếng lão rủa lầm bầm.
Đọc tiếp: BẢY: SÀO HUYỆT CỦA FUNGCO
Quay lại: NĂM: CHIẾN CÔNG CỦA OSKAR
Danh sách chương
MỘT: NGÔI SAO NỔ TUNG
HAI: NGƯỜI GÁC RỪNG
BA: THỨC ĂN ĐỊA NGỤC
BỐN: TÊN SĂN TRỘM
NĂM: CHIẾN CÔNG CỦA OSKAR
SÁU: BÍ MẬT NGÔI MỘ TRỐNG
BẢY: SÀO HUYỆT CỦA FUNGCO
TÁM: OSKAR MẤT TÍCH
CHÍN: TAM QUÁI RA TAY
MƯỜI: BÍ MẬT CỦA HOÀNG TỬ
