Đúng bảy giờ tối, Tarzan và Kloesen rời khỏi ngôi biệt thự của gia đình Sauerlich, nơi cậu con quý tử Willi tự Kloesen Tròn Vo chọn làm chỗ nghỉ chân cuối tuần sau những năm tháng dùi mài kinh sử và đi… giang hồ. Hai đứa đã làm mọi thủ tục “kính lão đắc thọ” đối với người lớn: bà mẹ Kloesen lúc nào cũng hiếu khách và lo lắng, còn ông chủ hãng sôcôla cha của Tròn Vo ư? Ông ta rất tự hào về thành tích… TKKG của quý tử Kloesen đến nỗi cứ sợ nó ốm đi vài kí lô…
Máy Tính Điện Tử Karl đã đợi hai quái dưới bóng cây dẻ lớn như quy ước. Giọng nói của “quân sư” khá nghiêm trọng:
- Chúng ta đã chậm chân hơn bá tánh nhiều. Đại ca hay gì chưa Tarzan? Những kẻ đi tìm kho báu đã căng lều ở đồng hoang Soine như đang thiết lập một doanh trại. Họ không để phí một chút ánh sáng ban ngày. Họ quên luôn căn nhà họ ở thành phố. Chỉ chờ đúng bốn giờ sáng trời vừa hửng là họ lại bắt tay vào cuộc săn vàng.
Kloesen ngược lại không hề băn khoăn chút nào:
- Càng tốt chứ sao. Điều đó có nghĩa là về mặt an ninh, tụi mình càng được bảo đảm. Ngoài cảnh sát, tên săn bắn trộm, đồng hoang còn nhiều đôi mắt nữa…
- Nhưng “gã” sẽ không dám mò ra?
Tarzan gằn giọng:
- Tại sao thằng bắn trộm lại không dám mò ra? Nếu gã để con hoẵng lủng lẳng ngoài đó lâu hơn nữa giữa thời tiết này thì nó sẽ sình chương lên. Gã đâu hay biết chúng ta phát hiện con hoẵng? Trừ khi “gã” là nhân viên kiểm lâm Croebolo hoặc lão sếu vườn lang thang Maks Stunla… lúc đó chúng ta sẽ tính cách khác.
Ba chàng thám tử đạp xe về hướng cánh đồng hoang. Những cái bóng đổ trên đường cứ dài thườn thượt. Rồi mặt trời lặn hẳn sau đường chân trời. Không khí vẫn còn ấm nóng nhưng hoàng hôn đã buông xuống từ các đám mây, và ánh sáng màu nâu chuyển sang nhập nhoạng màu lam tím.
Chúng đến quán trọ Thức Ăn Địa Ngục lúc vừa sập tối. Bây giờ thì hành động càng nhanh càng tốt, chúng khóa xe đạp, vượt đồng cỏ một cách vội vã, vừa kịp tìm thấy con đường mòn xuyên qua các bụi rậm lúc ánh sáng chung quanh đã nham nhở một màu đen.
Rõ ràng cuộc hành trình lúc này cực hơn hồi chiều. Tarzan luôn dẫn đầu bằng bước chân của một con mèo. Tròn Vo thở hồng hộc sau lưng hắn. Thằng mập bỗng vấp một bụi dâu dại té sấp mặt xuống, cái bụng sôcôla của nó ê ẩm:
- Đường sá gì như cạm bẫy của bọn… mọi!
- Suỵt. Mày vẫn còn mơ ngủ trên giường đấy à.
Máy Tính Điện Tử cũng bị ngáng cẳng. Cái kính cận thông minh của nó văng ra, nhưng nó lồm cồm bật dậy chụp lại ngay và đương nhiên khác hẳn cái bụng ưa càu nhàu của Tròn Vo, vị quân sư lịch sự không rên một tiếng nào.
Lúc ba đứa đến Ngôi Mộ Trống thì trời âm u đến nỗi cách xa nhau mười bước chỉ còn nhìn được lờ mờ. Đêm đen không một ánh trăng sao.
Tarzan ngồi xuống ngôi mộ chép miệng:
- Ồ, đom đóm bay khắp nơi.
- Hả?
- Mày yếu bóng vía quá Tròn Vo ơi. Đom đóm… người cơ mà. Mày không nhận ra đó là ánh sáng lập lòe của vô số chiếc đèn pin sao?
Đúng thế. Những chiếc đèn pin len lỏi như những hồn ma trong vùng rừng hoang dã của đầm lầy cao nguyên.
Máy Tính Điện Tử lầm bầm:
- Đám… người lớn thật là điên rồ. Y hệt lão Stunla.
- Ừ, quả đúng vậy. Nhưng này Karl, tao cứ nghĩ kẻ suốt đời làm biếng như lão Stunla có lẽ lại nhiều hy vọng trong cuộc “mò kim đáy bể” này…
- Sao vậy?
- Vì giang sơn của lão được chia có… Ngôi Mộ Trống, ma quỷ sẽ ủng hộ lão.
Ba đứa cố gắng nín cười trong cổ họng. Coi, những ngọn đèn phía xa đang bớt dần, trời tối mù mịt, lòng tham con người cũng có giới hạn chứ sao.
Chúng bắt đầu nối đuôi nhau thành một cái chuỗi theo thứ tự: Kloesen móc một ngón tay vào thắt lưng của Tarzan, thằng Karl thì nắm chặt thắt lưng của Kloesen. Bằng phương pháp đó chúng đã không lạc nhau khi vượt qua các bụi cây gai góc.
Bây giờ thì ba hiệp sĩ đã có mặt gần cây lê cao ngất. Chúng nhìn về phía Ngôi Mộ Trống. Trời ạ, ngay tại đó ngoài một con chim đêm đang đập cánh phành phạch trên mỏm đá, còn có một “cặp mắt” rực rỡ như lửa lưu huỳnh, lúc ẩn lúc hiện như đang quan sát chúng.
Thằng mập Kloesen rùng mình:
- Ớn da gà.
Tarzan ấn ngay đầu nó xuống:
- Suỵt. Có người đến. Cái “cặp mắt” đó đang di động.
Ba quái nằm bẹp gí sát mô đất như ba con rắn mối. Không gian im lặng nghe rõ tiếng sột soạt. Có một nhân vật nào đó đang hấp tấp giẫm tấm thân ì ạch trên rêu, thạch nam và cỏ. Hơi thở gã hổn hển. Gã lia “cặp mắt” lưu huỳnh từ một ánh đèn đặc biệt lên thành một vòng sáng hẹp. Rồi… tắt ngấm. Tarzan nhìn trân trối vào bóng đêm. Hắn cảm thấy mơ hồ một hình thù xa lạ hằn lên nền trời tối. Có vẻ là một người đàn ông.
Gã đã đến gần hơn, bước chân chậm dần. Gã đứng lại. Rõ ràng gã đang cố điều hòa hơi thở. Xong gã đi tiếp. Trong chớp nhoáng, gã biến mất giữa rừng lê bên cạnh.
Tròn Vo vừa khều tay Tarzan sửa soạn thì thầm ý kiến thì… ánh đèn pin lại lóe ra từ rừng lê. Luồng ánh sáng lần này chiếu lên trên, nơi treo xác con hoẵng.
Ánh sáng lại tắt lịm, người đàn ông đã bước khỏi đám cây lê. Gã chỉ đứng cách đám trẻ khoảng năm, sáu bước chân. Coi, các cơ bắp của Tarzan căng cứng, hắn sẵn sàng tấn công đối phương bất cứ lúc nào, dù hắn biết rằng “tên săn trộm” đang lăm lăm vũ khí trong tay. Nếu gã lại bật đèn lên lần nữa, chắc chắn ba đứa bọn chúng sẽ bị nhận diện, nhưng… đèn không bật lên.
Người đàn ông hỉ mũi. Tarzan muốn hắt hơi vì mùi mồ hôi quen quen. Hắn chán nản khi khám phá ra tung tích của người đàn ông. Trời đất, cái dáng thấp lùn béo tròn đội mũ và đeo khẩu súng sau lưng kia còn ai khác ngoài lão Croebolo, người giám sát việc săn bắn của đồng hoang Soine này.
À á a, nhưng… cũng không đến nỗi thất vọng lắm. Cứ ngó lão kìa, toàn thân lão được phủ một bộ đồ xám. Điều đó có nghĩa rằng lão cũng mang ý định phục kích “tên săn trộm” như Tarzan. Và tất nhiên tên của lão phải được đặt ngoài danh sách nghi vấn.
Danh sách chương
MỘT: NGÔI SAO NỔ TUNG
HAI: NGƯỜI GÁC RỪNG
BA: THỨC ĂN ĐỊA NGỤC
BỐN: TÊN SĂN TRỘM
NĂM: CHIẾN CÔNG CỦA OSKAR
SÁU: BÍ MẬT NGÔI MỘ TRỐNG
BẢY: SÀO HUYỆT CỦA FUNGCO
TÁM: OSKAR MẤT TÍCH
CHÍN: TAM QUÁI RA TAY
MƯỜI: BÍ MẬT CỦA HOÀNG TỬ
Máy Tính Điện Tử Karl đã đợi hai quái dưới bóng cây dẻ lớn như quy ước. Giọng nói của “quân sư” khá nghiêm trọng:
- Chúng ta đã chậm chân hơn bá tánh nhiều. Đại ca hay gì chưa Tarzan? Những kẻ đi tìm kho báu đã căng lều ở đồng hoang Soine như đang thiết lập một doanh trại. Họ không để phí một chút ánh sáng ban ngày. Họ quên luôn căn nhà họ ở thành phố. Chỉ chờ đúng bốn giờ sáng trời vừa hửng là họ lại bắt tay vào cuộc săn vàng.
Kloesen ngược lại không hề băn khoăn chút nào:
- Càng tốt chứ sao. Điều đó có nghĩa là về mặt an ninh, tụi mình càng được bảo đảm. Ngoài cảnh sát, tên săn bắn trộm, đồng hoang còn nhiều đôi mắt nữa…
- Nhưng “gã” sẽ không dám mò ra?
Tarzan gằn giọng:
- Tại sao thằng bắn trộm lại không dám mò ra? Nếu gã để con hoẵng lủng lẳng ngoài đó lâu hơn nữa giữa thời tiết này thì nó sẽ sình chương lên. Gã đâu hay biết chúng ta phát hiện con hoẵng? Trừ khi “gã” là nhân viên kiểm lâm Croebolo hoặc lão sếu vườn lang thang Maks Stunla… lúc đó chúng ta sẽ tính cách khác.
Ba chàng thám tử đạp xe về hướng cánh đồng hoang. Những cái bóng đổ trên đường cứ dài thườn thượt. Rồi mặt trời lặn hẳn sau đường chân trời. Không khí vẫn còn ấm nóng nhưng hoàng hôn đã buông xuống từ các đám mây, và ánh sáng màu nâu chuyển sang nhập nhoạng màu lam tím.
Chúng đến quán trọ Thức Ăn Địa Ngục lúc vừa sập tối. Bây giờ thì hành động càng nhanh càng tốt, chúng khóa xe đạp, vượt đồng cỏ một cách vội vã, vừa kịp tìm thấy con đường mòn xuyên qua các bụi rậm lúc ánh sáng chung quanh đã nham nhở một màu đen.
Rõ ràng cuộc hành trình lúc này cực hơn hồi chiều. Tarzan luôn dẫn đầu bằng bước chân của một con mèo. Tròn Vo thở hồng hộc sau lưng hắn. Thằng mập bỗng vấp một bụi dâu dại té sấp mặt xuống, cái bụng sôcôla của nó ê ẩm:
- Đường sá gì như cạm bẫy của bọn… mọi!
- Suỵt. Mày vẫn còn mơ ngủ trên giường đấy à.
Máy Tính Điện Tử cũng bị ngáng cẳng. Cái kính cận thông minh của nó văng ra, nhưng nó lồm cồm bật dậy chụp lại ngay và đương nhiên khác hẳn cái bụng ưa càu nhàu của Tròn Vo, vị quân sư lịch sự không rên một tiếng nào.
Lúc ba đứa đến Ngôi Mộ Trống thì trời âm u đến nỗi cách xa nhau mười bước chỉ còn nhìn được lờ mờ. Đêm đen không một ánh trăng sao.
Tarzan ngồi xuống ngôi mộ chép miệng:
- Ồ, đom đóm bay khắp nơi.
- Hả?
- Mày yếu bóng vía quá Tròn Vo ơi. Đom đóm… người cơ mà. Mày không nhận ra đó là ánh sáng lập lòe của vô số chiếc đèn pin sao?
Đúng thế. Những chiếc đèn pin len lỏi như những hồn ma trong vùng rừng hoang dã của đầm lầy cao nguyên.
Máy Tính Điện Tử lầm bầm:
- Đám… người lớn thật là điên rồ. Y hệt lão Stunla.
- Ừ, quả đúng vậy. Nhưng này Karl, tao cứ nghĩ kẻ suốt đời làm biếng như lão Stunla có lẽ lại nhiều hy vọng trong cuộc “mò kim đáy bể” này…
- Sao vậy?
- Vì giang sơn của lão được chia có… Ngôi Mộ Trống, ma quỷ sẽ ủng hộ lão.
Ba đứa cố gắng nín cười trong cổ họng. Coi, những ngọn đèn phía xa đang bớt dần, trời tối mù mịt, lòng tham con người cũng có giới hạn chứ sao.
Chúng bắt đầu nối đuôi nhau thành một cái chuỗi theo thứ tự: Kloesen móc một ngón tay vào thắt lưng của Tarzan, thằng Karl thì nắm chặt thắt lưng của Kloesen. Bằng phương pháp đó chúng đã không lạc nhau khi vượt qua các bụi cây gai góc.
Bây giờ thì ba hiệp sĩ đã có mặt gần cây lê cao ngất. Chúng nhìn về phía Ngôi Mộ Trống. Trời ạ, ngay tại đó ngoài một con chim đêm đang đập cánh phành phạch trên mỏm đá, còn có một “cặp mắt” rực rỡ như lửa lưu huỳnh, lúc ẩn lúc hiện như đang quan sát chúng.
Thằng mập Kloesen rùng mình:
- Ớn da gà.
Tarzan ấn ngay đầu nó xuống:
- Suỵt. Có người đến. Cái “cặp mắt” đó đang di động.
Ba quái nằm bẹp gí sát mô đất như ba con rắn mối. Không gian im lặng nghe rõ tiếng sột soạt. Có một nhân vật nào đó đang hấp tấp giẫm tấm thân ì ạch trên rêu, thạch nam và cỏ. Hơi thở gã hổn hển. Gã lia “cặp mắt” lưu huỳnh từ một ánh đèn đặc biệt lên thành một vòng sáng hẹp. Rồi… tắt ngấm. Tarzan nhìn trân trối vào bóng đêm. Hắn cảm thấy mơ hồ một hình thù xa lạ hằn lên nền trời tối. Có vẻ là một người đàn ông.
Gã đã đến gần hơn, bước chân chậm dần. Gã đứng lại. Rõ ràng gã đang cố điều hòa hơi thở. Xong gã đi tiếp. Trong chớp nhoáng, gã biến mất giữa rừng lê bên cạnh.
Tròn Vo vừa khều tay Tarzan sửa soạn thì thầm ý kiến thì… ánh đèn pin lại lóe ra từ rừng lê. Luồng ánh sáng lần này chiếu lên trên, nơi treo xác con hoẵng.
Ánh sáng lại tắt lịm, người đàn ông đã bước khỏi đám cây lê. Gã chỉ đứng cách đám trẻ khoảng năm, sáu bước chân. Coi, các cơ bắp của Tarzan căng cứng, hắn sẵn sàng tấn công đối phương bất cứ lúc nào, dù hắn biết rằng “tên săn trộm” đang lăm lăm vũ khí trong tay. Nếu gã lại bật đèn lên lần nữa, chắc chắn ba đứa bọn chúng sẽ bị nhận diện, nhưng… đèn không bật lên.
Người đàn ông hỉ mũi. Tarzan muốn hắt hơi vì mùi mồ hôi quen quen. Hắn chán nản khi khám phá ra tung tích của người đàn ông. Trời đất, cái dáng thấp lùn béo tròn đội mũ và đeo khẩu súng sau lưng kia còn ai khác ngoài lão Croebolo, người giám sát việc săn bắn của đồng hoang Soine này.
À á a, nhưng… cũng không đến nỗi thất vọng lắm. Cứ ngó lão kìa, toàn thân lão được phủ một bộ đồ xám. Điều đó có nghĩa rằng lão cũng mang ý định phục kích “tên săn trộm” như Tarzan. Và tất nhiên tên của lão phải được đặt ngoài danh sách nghi vấn.
Đọc tiếp: NĂM: CHIẾN CÔNG CỦA OSKAR
Quay lại: BA: THỨC ĂN ĐỊA NGỤC
Danh sách chương
MỘT: NGÔI SAO NỔ TUNG
HAI: NGƯỜI GÁC RỪNG
BA: THỨC ĂN ĐỊA NGỤC
BỐN: TÊN SĂN TRỘM
NĂM: CHIẾN CÔNG CỦA OSKAR
SÁU: BÍ MẬT NGÔI MỘ TRỐNG
BẢY: SÀO HUYỆT CỦA FUNGCO
TÁM: OSKAR MẤT TÍCH
CHÍN: TAM QUÁI RA TAY
MƯỜI: BÍ MẬT CỦA HOÀNG TỬ
