Tarzan chưa bao giờ dám mơ mộng một chiến công hiển hách đến thế. Hắn trở thành nhân vật chính phá vỡ đường dây buôn bán ma túy có tầm cỡ vượt ra ngoài biên giới quốc gia và được thưởng một món tiền khá lớn. Dĩ nhiên tên tuổi hắn được giấu nhẹm. Hắn gửi một nửa số tiền cho má. Phần còn lại đưa vô quỹ TKKG do Tròn Vo quản lý. Thằng mập Tròn Vo nói một cách hài hước:
- Những lời cầu nguyện của tao cho chuyến “vượt ngục” của mày ngon lành quá ta! Đêm nay chắc đại ca lại tái diễn trò đu dây kiếm tiền thưởng nữa chứ Tarzan? Nói trước để… tao còn đọc kinh sẵn.
- Đừng xúc phạm Thượng đế dù chỉ là vô tình hiểu không Tròn Vo. Tung tích thằng Volker giờ này còn mịt mù, tao không thể cùng ngáy như sấm với mày trên giường đêm nay. Chuẩn bị dây cho tao xong chưa? Hãy nhớ rằng TKKG sinh ra để làm những hiệp sĩ của công lý. Có điều do chúng ta còn quá nghèo, mày hiểu hoàn cảnh khốn cùng của má tao rồi, đáng lẽ tao sẽ không cầm số tiền thưởng đó dù thanh tra hình sự Glockner và những người chỉ huy sở cảnh sát có năn nỉ, nếu như…
Khuôn mặt Tròn Vo đầy vẻ hối hận:
- Tao xin lỗi đã làm mày hiểu lầm. Thực ra tao rất tự hào về mày, Tarzan à. Tất cả bọn gian ác đều bị bắt. Trong khi mày vẫn vô danh không báo chí nào biết đến. Hãy tha thứ cho sự lỡ lời của tao.
Mắt Tròn Vo muốn rưng rưng. Tarzan cố ghìm cơn xúc động khi nghe nó thổn thức:
- Mọi thứ tao đã sửa soạn cho mày rồi. Sợi dây nilông cực kỳ chắc chắn. Ráng… lên đường trinh sát thành công. Tao thề sẽ không sờ đến kẹo sôcôla đêm nay cho tâm hồn… trong sạch.
Tarzan suýt rơi nước mắt vì… buồn cười. Nhưng phía trước mặt đang là tiếng kêu cứu vô vọng của Volker. Hắn dứt khoát tiến ra hành lang. Tự nhiên hắn cảm thấy thương thằng Kloesen đứt ruột. Phải chi nó đừng có cái bụng bự.
*
Coi như kẻ khả nghi đầu tiên trong danh sách bị xóa sổ.
Kẻ đáng nghi ngờ thứ hai trong hồ sơ của Tarzan hiện ra. Chính thị lão thầy bói Raimondo chứ còn ma nào khác.
Hắn đạp xe về khu vực biệt thự khổng lồ trong thành phố, nơi ngôi nhà lộng lẫy nhất thuộc về gia đình nhà Volker. Khu vực này không có cửa hàng cửa hiệu phức tạp, chỉ có những nghệ nhân và người làm vườn ra sức trổ tài cho các ông chủ hài lòng. Đáng tiếc là những bồn hoa vào mùa thu đang rụng lá.
Ngay từ xa hắn đã khám phá rằng đêm nay biệt thự của ông bà Krause có biến cố. Mọi ngọn đèn trong nhà đều sáng, kể cả hai ngọn đèn vườn ở hai bên đường dẫn ra nhà xe. Trên vỉa hè, một chiếc Limousine đang đậu. Cửa trong nhà cũng vừa mở toang. Tarzan đã đến gần đủ để nhìn rõ đại sảnh, nơi hắn thường ngồi chơi với Volker. Bà Krause đứng thẫn thờ, có lẽ giờ này bà cũng bất cần đến tiền kiếp của mình là nữ công tước Phôn Brabant lừng danh cách đây… năm trăm năm trước.
A, bà đang từ giã khách. Khách gồm một người đàn ông và một người đàn bà có nhân dạng của những vị phù thủy trong cổ tích. Họ đủng đỉnh rời khỏi tòa nhà như vừa dự một lễ cầu hồn.
- Raimondo!
Tarzan đoán ngay lập tức. Hắn đảo xe đạp sang bên kia đường và dừng lại theo dõi trong bóng tối. Hắn tin rằng người đàn ông phải là lão Raimondo. Chỉ có lão mới làm bà Krause nhọc sức đưa đón nhưng một đấng cứu thế. Vậy thì người đàn bà bên cạnh lão là ai? Tại soa mụ ta lại cầm cánh tay lão mà dắt đi như dắt một đứa trẻ?
Khi lão thầy bói sắp bước vào chiếc xe hơi hiệu Limousine, cửa ngôi biệt thự mới yên tâm khép lại.
Ngược lại với sự hình dung của Tarzan, lão Raimondo không hề giống một gã phù thủy với cặp mắt thôi miên tà thuật và nước da trắng bệch xác chết. Lão dữ tợn như một tên… hải tặc.
Coi, tướng lão cao lớn và hùng vĩ như một thân cây không có lá. Còn phải hỏi, đầu lão cạo trọc lóc. Trên cái đầu trọc có cục thịt dư giống cái lưỡi liềm. Hai hàng lông mày lão rậm rịt như muốn đồng qui lại. Và đôi mắt, Chúa ơi, Tarzan không thể ngờ, dưới ánh sáng ngọn đèn vườn, hai tròng con ngươi của lão như hai hố nước đóng băng: rất sáng, một màu bạch lạp. Đâu đã hết, lão có bộ ria mép Mông Cổ giống một vệt đen hình chữ U lộn ngược bao quanh mồm. Còn nữa, dưới dái tai phải của lão là một chiếc vòng kim khí lấp lánh.
Raimondo mặc chiếc áo đen lụng thụng bỏ ngoài chiếc quần cũng màu đen bó sát. Lão như là đại diện của… đêm tối.
Giờ thì người đàn bà có mái tóc vàng cắt ngắn như một thiếu nữ thời trang đã dìu lão lên xe. Mụ cầm tay lái và nhiệm vụ của Tarzan lúc này là ghi nhận ngay bảng số xe.
Chiếc Limousine chuyển bánh. Đúng lúc đó, cửa biệt thự lại mở.
Cô gái Paris bước ra trong dáng vẻ thể thao áo pull quần Jeans đầy sức sống. Cô không có vẻ gì giống một kẻ giúp việc nhà Volker cả. Cô như một người mẫu thể thao với điếu thuốc phà khói trên môi.
- Ê, Suzanne!
Cô gái Paris lập tức ngẩng đầu lên và nhìn về phía bóng tối bên kia đường. Khi phát hiện Tarzan đang dắt xe qua cổng vườn mắt cô sáng lên. Suzanne lại gần hắn, khoanh tay trước ngực, miệng vẫn ngậm thuốc lá.
- Can đảm đấy Tarzan, giờ này những “đứa bé” mười sáu tuổi đều lên giường ngủ cả rồi.
Tarzan làm sao chịu lép vế. Hắn “phản pháo” liền:
- Mới mười bảy tuổi mà đã lén hút thuốc như thế quả là một cô gái đáng đánh đòn. Này Suzanne…
Suzanne nặng không quá 50 kí lô và cao chừng 1 mét 60, thua Tarzan tới một… cái đầu. Cha Suzanne là một luật sư có tiếng tăm ở Paris, mẹ cô là một chủ vườn nho ở Champagne nơi trồng những loại nho hảo hạng chưng cất rượu. Suzanne sang đây để học hỏi thêm tiếng Đức. Chỉ hơi tiếc là cô giúp việc bất đắc dĩ ở nhà Volker này lại thích rượt đuổi những mốt mới nhất, bằng không, cứ hồn nhiên để mái tóc đen rủ xuống vai và bớt chớp mắt liên tục làm dáng thì… Suzanne cũng đã đủ quyến rũ người đối diện.
Suzanne búng mạnh tàn thuốc xuống đất đầy điệu nghệ:
- Buồn quá hả Tarzan?
- Ờ, ờ… thằng Volker…
- Mình cũng buồn theo nỗi buồn của căn nhà này. Có lẽ bà Krause sẽ phải dùng đến thuốc ngủ.
- Cái gì? Thuốc an thần à?
- Chứ gì nữa. Bà chủ gục hoàn toàn.
- Nhưng… trước khi “gục”, bà ấy vẫn tiếp khách. Đúng không Suzanne? Tôi thấy hai bóng người mới lên chiếc xe Limousine.
- Raimondo đó!
- Còn… người đàn bà tóc vàng cắt ngắn như con trai?
Danh sách chương
MỘT: DÒNG HỌ KRAUSE THẦN BÍ
HAI: NHỮNG KẺ KHẢ NGHI
BA: BÍ MẬT CỦA NHÀ HÀNG TRATTORIA
BỐN: CÁI CHẾT TRẮNG
NĂM: SUZANNE
SÁU: HUNG THẦN BOSSELT
BẢY: THẾ LỰC CỦA BÓNG TỐI
TÁM: LÀNG QUÊ HUYỀN BÍ
CHÍN: KẺ KHẢ NGHI THỨ BA
MƯỜI: THỦ PHẠM
- Những lời cầu nguyện của tao cho chuyến “vượt ngục” của mày ngon lành quá ta! Đêm nay chắc đại ca lại tái diễn trò đu dây kiếm tiền thưởng nữa chứ Tarzan? Nói trước để… tao còn đọc kinh sẵn.
- Đừng xúc phạm Thượng đế dù chỉ là vô tình hiểu không Tròn Vo. Tung tích thằng Volker giờ này còn mịt mù, tao không thể cùng ngáy như sấm với mày trên giường đêm nay. Chuẩn bị dây cho tao xong chưa? Hãy nhớ rằng TKKG sinh ra để làm những hiệp sĩ của công lý. Có điều do chúng ta còn quá nghèo, mày hiểu hoàn cảnh khốn cùng của má tao rồi, đáng lẽ tao sẽ không cầm số tiền thưởng đó dù thanh tra hình sự Glockner và những người chỉ huy sở cảnh sát có năn nỉ, nếu như…
Khuôn mặt Tròn Vo đầy vẻ hối hận:
- Tao xin lỗi đã làm mày hiểu lầm. Thực ra tao rất tự hào về mày, Tarzan à. Tất cả bọn gian ác đều bị bắt. Trong khi mày vẫn vô danh không báo chí nào biết đến. Hãy tha thứ cho sự lỡ lời của tao.
Mắt Tròn Vo muốn rưng rưng. Tarzan cố ghìm cơn xúc động khi nghe nó thổn thức:
- Mọi thứ tao đã sửa soạn cho mày rồi. Sợi dây nilông cực kỳ chắc chắn. Ráng… lên đường trinh sát thành công. Tao thề sẽ không sờ đến kẹo sôcôla đêm nay cho tâm hồn… trong sạch.
Tarzan suýt rơi nước mắt vì… buồn cười. Nhưng phía trước mặt đang là tiếng kêu cứu vô vọng của Volker. Hắn dứt khoát tiến ra hành lang. Tự nhiên hắn cảm thấy thương thằng Kloesen đứt ruột. Phải chi nó đừng có cái bụng bự.
*
Coi như kẻ khả nghi đầu tiên trong danh sách bị xóa sổ.
Kẻ đáng nghi ngờ thứ hai trong hồ sơ của Tarzan hiện ra. Chính thị lão thầy bói Raimondo chứ còn ma nào khác.
Hắn đạp xe về khu vực biệt thự khổng lồ trong thành phố, nơi ngôi nhà lộng lẫy nhất thuộc về gia đình nhà Volker. Khu vực này không có cửa hàng cửa hiệu phức tạp, chỉ có những nghệ nhân và người làm vườn ra sức trổ tài cho các ông chủ hài lòng. Đáng tiếc là những bồn hoa vào mùa thu đang rụng lá.
Ngay từ xa hắn đã khám phá rằng đêm nay biệt thự của ông bà Krause có biến cố. Mọi ngọn đèn trong nhà đều sáng, kể cả hai ngọn đèn vườn ở hai bên đường dẫn ra nhà xe. Trên vỉa hè, một chiếc Limousine đang đậu. Cửa trong nhà cũng vừa mở toang. Tarzan đã đến gần đủ để nhìn rõ đại sảnh, nơi hắn thường ngồi chơi với Volker. Bà Krause đứng thẫn thờ, có lẽ giờ này bà cũng bất cần đến tiền kiếp của mình là nữ công tước Phôn Brabant lừng danh cách đây… năm trăm năm trước.
A, bà đang từ giã khách. Khách gồm một người đàn ông và một người đàn bà có nhân dạng của những vị phù thủy trong cổ tích. Họ đủng đỉnh rời khỏi tòa nhà như vừa dự một lễ cầu hồn.
- Raimondo!
Tarzan đoán ngay lập tức. Hắn đảo xe đạp sang bên kia đường và dừng lại theo dõi trong bóng tối. Hắn tin rằng người đàn ông phải là lão Raimondo. Chỉ có lão mới làm bà Krause nhọc sức đưa đón nhưng một đấng cứu thế. Vậy thì người đàn bà bên cạnh lão là ai? Tại soa mụ ta lại cầm cánh tay lão mà dắt đi như dắt một đứa trẻ?
Khi lão thầy bói sắp bước vào chiếc xe hơi hiệu Limousine, cửa ngôi biệt thự mới yên tâm khép lại.
Ngược lại với sự hình dung của Tarzan, lão Raimondo không hề giống một gã phù thủy với cặp mắt thôi miên tà thuật và nước da trắng bệch xác chết. Lão dữ tợn như một tên… hải tặc.
Coi, tướng lão cao lớn và hùng vĩ như một thân cây không có lá. Còn phải hỏi, đầu lão cạo trọc lóc. Trên cái đầu trọc có cục thịt dư giống cái lưỡi liềm. Hai hàng lông mày lão rậm rịt như muốn đồng qui lại. Và đôi mắt, Chúa ơi, Tarzan không thể ngờ, dưới ánh sáng ngọn đèn vườn, hai tròng con ngươi của lão như hai hố nước đóng băng: rất sáng, một màu bạch lạp. Đâu đã hết, lão có bộ ria mép Mông Cổ giống một vệt đen hình chữ U lộn ngược bao quanh mồm. Còn nữa, dưới dái tai phải của lão là một chiếc vòng kim khí lấp lánh.
Raimondo mặc chiếc áo đen lụng thụng bỏ ngoài chiếc quần cũng màu đen bó sát. Lão như là đại diện của… đêm tối.
Giờ thì người đàn bà có mái tóc vàng cắt ngắn như một thiếu nữ thời trang đã dìu lão lên xe. Mụ cầm tay lái và nhiệm vụ của Tarzan lúc này là ghi nhận ngay bảng số xe.
Chiếc Limousine chuyển bánh. Đúng lúc đó, cửa biệt thự lại mở.
Cô gái Paris bước ra trong dáng vẻ thể thao áo pull quần Jeans đầy sức sống. Cô không có vẻ gì giống một kẻ giúp việc nhà Volker cả. Cô như một người mẫu thể thao với điếu thuốc phà khói trên môi.
- Ê, Suzanne!
Cô gái Paris lập tức ngẩng đầu lên và nhìn về phía bóng tối bên kia đường. Khi phát hiện Tarzan đang dắt xe qua cổng vườn mắt cô sáng lên. Suzanne lại gần hắn, khoanh tay trước ngực, miệng vẫn ngậm thuốc lá.
- Can đảm đấy Tarzan, giờ này những “đứa bé” mười sáu tuổi đều lên giường ngủ cả rồi.
Tarzan làm sao chịu lép vế. Hắn “phản pháo” liền:
- Mới mười bảy tuổi mà đã lén hút thuốc như thế quả là một cô gái đáng đánh đòn. Này Suzanne…
Suzanne nặng không quá 50 kí lô và cao chừng 1 mét 60, thua Tarzan tới một… cái đầu. Cha Suzanne là một luật sư có tiếng tăm ở Paris, mẹ cô là một chủ vườn nho ở Champagne nơi trồng những loại nho hảo hạng chưng cất rượu. Suzanne sang đây để học hỏi thêm tiếng Đức. Chỉ hơi tiếc là cô giúp việc bất đắc dĩ ở nhà Volker này lại thích rượt đuổi những mốt mới nhất, bằng không, cứ hồn nhiên để mái tóc đen rủ xuống vai và bớt chớp mắt liên tục làm dáng thì… Suzanne cũng đã đủ quyến rũ người đối diện.
Suzanne búng mạnh tàn thuốc xuống đất đầy điệu nghệ:
- Buồn quá hả Tarzan?
- Ờ, ờ… thằng Volker…
- Mình cũng buồn theo nỗi buồn của căn nhà này. Có lẽ bà Krause sẽ phải dùng đến thuốc ngủ.
- Cái gì? Thuốc an thần à?
- Chứ gì nữa. Bà chủ gục hoàn toàn.
- Nhưng… trước khi “gục”, bà ấy vẫn tiếp khách. Đúng không Suzanne? Tôi thấy hai bóng người mới lên chiếc xe Limousine.
- Raimondo đó!
- Còn… người đàn bà tóc vàng cắt ngắn như con trai?
Đọc tiếp: SÁU: HUNG THẦN BOSSELT
Quay lại: BỐN: CÁI CHẾT TRẮNG
Danh sách chương
MỘT: DÒNG HỌ KRAUSE THẦN BÍ
HAI: NHỮNG KẺ KHẢ NGHI
BA: BÍ MẬT CỦA NHÀ HÀNG TRATTORIA
BỐN: CÁI CHẾT TRẮNG
NĂM: SUZANNE
SÁU: HUNG THẦN BOSSELT
BẢY: THẾ LỰC CỦA BÓNG TỐI
TÁM: LÀNG QUÊ HUYỀN BÍ
CHÍN: KẺ KHẢ NGHI THỨ BA
MƯỜI: THỦ PHẠM
