- Bắt đầu từ một cuộc đối thoại nghe lén. Cách đây hai tuần Suzanne đã rủ Volker và con đến quán Mario để… ăn kem. Suzanne thèm ăn kem ở đó và cô ta biết cậu chủ Volker trong túi rất sẵn tiền… Tụi con ngồi ở chiếc bàn kế bên cửa vô quán. Phía bên phải là quầy hàng và Mario đứng sau quầy. Gã chủ quán lúng túng đến thảm hại trước một người lạ mặt. Đó cũng là một người Italia đồng hương của gã nhưng có khuôn mặt rất… cô hồn. Con nghe Mario lắp bắp “Tôi sẽ lo cho tổ chức đủ số tiền cần thiết. Xin các đại ca yên tâm, chỉ mọt thời gian ngắn nữa thôi”. Sau câu nói, gã nhìn về bàn tụi con, có lẽ là nhìn Volker để lượng giá…
Thanh tra Glockner thở phào:
- Con là một “kho báu” của ngành cảnh sát. Một cộng tác viên tuyệt vời. Con hiểu được giá trị những chi tiết quan trọng mà con cung cấp chứ Peter Carsten? Chú xin biểu dương con.
- Con không phải là một “cộng tác viên”, thưa chú Glockner. Tụi con sẽ có phương pháp điều tra riêng của mình. Nếu Gaby, Karl và Kloesen biết những chuyện vừa kể, các bạn ấy sẽ giao cho chú một hồ sơ về hai nhân vật tình nghi còn hoàn hảo hơn những điều con nói nhiều.
Thanh tra Glockner cáo lui sau khi nhắc lại với bọn trẻ một lần nữa yêu cầu chúng giữ bí mật.
Gaby chọc Tarzan liền:
- Có lẽ chúng ta nên nhờ Tarzan mời “tiểu thư nước Pháp” vào “Ngũ quái… STKKG” cho rồi!? “Chị” Suzanne này là thứ gì mà tụi mình phải cậy nhờ chứ!
Tarzan có vẻ hơi khó chịu:
- Đừng nói sau lưng người khác như vậy Gaby. Dù sao Suzanne cũng lớn hơn tụi mình. Chị ấy đã… mười bảy tuổi.
Hắn nhìn sang Karl:
- Sao quân sư, cái Máy Tính Điện Tử trong đầu mày đang hoạt động ở công suất nào rồi? Tao muốn mày cho ý kiến?
Máy Tính Điện Tử nhún vai:
- Còn ý kiến gì nữa hả đại ca. Chúng ta biểu quyết ở đây là vừa.
Thằng mập Kloesen xen vào. Cái bụng Tròn Vo của nó nhấp nhô thấy… ghét.
- Biểu quyết? Có phải hai huynh đệ định biểu quyết về chuyện chúng ta sẽ tham gia hành động trong vụ mất tích của Volker, tham gia kiểu… TKKG?
- Đúng!
Tarzan cố gắng tạo ra sự ly kỳ để cho Gaby bớt… phụng phệu:
- Đây là đặc vụ thứ hai của TKKG, và chúng ta ai cũng đều có nghĩa vụ với nó. Thứ nhất, Volker là bạn học cùng lớp của chúng ta. Thứ hai, tuy rằng Volker là con nhà giàu nhưng nó không phải là một thằng hết xài và hư hỏng. Thứ ba, rõ ràng chúng ta đang có lợi thế hơn cảnh sát. Cảnh sát không thể hoạt động công khai vì bị bọn tội phạm theo dõi trong khi chúng ta thuận lợi hơn nhiều. Không thằng hung thủ nào nghĩ ra chúng sẽ bị phát giác bởi những đứa trẻ chưa tới tuổi người lớn. Dĩ nhiên là bên cạnh đó, chúng ta sẽ cung cấp cho ba của Gaby những điều khả nghi…
Gaby lúc này mới nhoẻn miệng cười. Cô nói:
- Nào, khởi hành bây giờ đúng không… Tarzan?
- Chưa được, tôi…
- Cái gì nữa vậy?
- Các bạn không để ý đến chuyện này sao? Về “lá thư cắt từ chữ in của một tờ báo” gửi cho gia đình Krause theo đường bưu điện để tống tiền. Thanh tra Glockner có vẻ không quan tâm đến điều đó vì “chữ trên lá thư đã được che chắn mọi sơ hở” rất kỹ. Tuy nhiên tôi thấy vẫn còn… sơ hở. Gaby, Karl, Kloesen không nhớ sao, đây là trò chơi cắt chữ tạp chí của tụi mình mà thằng Volker lúc chưa bị bắt cóc rất thích. Không lẽ bọn tội phạm cũng ưa chuộng trò chơi này ư? Còn nữa, tôi cũng quên hỏi ba của Gaby là “chữ viết trên lá thư và bì thư được cắt từ nhật báo nào”, nếu đúng là nhật báo Tươi Sáng mà thằng Volker thường đọc thì…
Ba cái miệng của Công Chúa, Máy Tính Điện Tử, Tròn Vo gần như há hốc cùng một lúc:
- Thì… sao?
- Thì rõ ràng là bọn tội phạm đã tạo mọi điều kiện để Volker trong chốn giam cầm được sinh hoạt tự do tùy sở thích. Đặc biệt hơn nữa là chúng nắm rõ Volker như đặt trong lòng bàn tay. Và thậm chí chúng còn chiều ý Volker bằng những trò chơi trẻ thơ của nó.
- Trời ơi, mày như… Sherlock Holmes.
Hai thằng quái Tròn Vo và Máy Tính Điện Tử la lên nhưng Công Chúa thì… im lặng. Cô chỉ âm thầm siết nhẹ tay Tarzan rất là… con gái.
Danh sách chương
MỘT: DÒNG HỌ KRAUSE THẦN BÍ
HAI: NHỮNG KẺ KHẢ NGHI
BA: BÍ MẬT CỦA NHÀ HÀNG TRATTORIA
BỐN: CÁI CHẾT TRẮNG
NĂM: SUZANNE
SÁU: HUNG THẦN BOSSELT
BẢY: THẾ LỰC CỦA BÓNG TỐI
TÁM: LÀNG QUÊ HUYỀN BÍ
CHÍN: KẺ KHẢ NGHI THỨ BA
MƯỜI: THỦ PHẠM
Thanh tra Glockner thở phào:
- Con là một “kho báu” của ngành cảnh sát. Một cộng tác viên tuyệt vời. Con hiểu được giá trị những chi tiết quan trọng mà con cung cấp chứ Peter Carsten? Chú xin biểu dương con.
- Con không phải là một “cộng tác viên”, thưa chú Glockner. Tụi con sẽ có phương pháp điều tra riêng của mình. Nếu Gaby, Karl và Kloesen biết những chuyện vừa kể, các bạn ấy sẽ giao cho chú một hồ sơ về hai nhân vật tình nghi còn hoàn hảo hơn những điều con nói nhiều.
Thanh tra Glockner cáo lui sau khi nhắc lại với bọn trẻ một lần nữa yêu cầu chúng giữ bí mật.
Gaby chọc Tarzan liền:
- Có lẽ chúng ta nên nhờ Tarzan mời “tiểu thư nước Pháp” vào “Ngũ quái… STKKG” cho rồi!? “Chị” Suzanne này là thứ gì mà tụi mình phải cậy nhờ chứ!
Tarzan có vẻ hơi khó chịu:
- Đừng nói sau lưng người khác như vậy Gaby. Dù sao Suzanne cũng lớn hơn tụi mình. Chị ấy đã… mười bảy tuổi.
Hắn nhìn sang Karl:
- Sao quân sư, cái Máy Tính Điện Tử trong đầu mày đang hoạt động ở công suất nào rồi? Tao muốn mày cho ý kiến?
Máy Tính Điện Tử nhún vai:
- Còn ý kiến gì nữa hả đại ca. Chúng ta biểu quyết ở đây là vừa.
Thằng mập Kloesen xen vào. Cái bụng Tròn Vo của nó nhấp nhô thấy… ghét.
- Biểu quyết? Có phải hai huynh đệ định biểu quyết về chuyện chúng ta sẽ tham gia hành động trong vụ mất tích của Volker, tham gia kiểu… TKKG?
- Đúng!
Tarzan cố gắng tạo ra sự ly kỳ để cho Gaby bớt… phụng phệu:
- Đây là đặc vụ thứ hai của TKKG, và chúng ta ai cũng đều có nghĩa vụ với nó. Thứ nhất, Volker là bạn học cùng lớp của chúng ta. Thứ hai, tuy rằng Volker là con nhà giàu nhưng nó không phải là một thằng hết xài và hư hỏng. Thứ ba, rõ ràng chúng ta đang có lợi thế hơn cảnh sát. Cảnh sát không thể hoạt động công khai vì bị bọn tội phạm theo dõi trong khi chúng ta thuận lợi hơn nhiều. Không thằng hung thủ nào nghĩ ra chúng sẽ bị phát giác bởi những đứa trẻ chưa tới tuổi người lớn. Dĩ nhiên là bên cạnh đó, chúng ta sẽ cung cấp cho ba của Gaby những điều khả nghi…
Gaby lúc này mới nhoẻn miệng cười. Cô nói:
- Nào, khởi hành bây giờ đúng không… Tarzan?
- Chưa được, tôi…
- Cái gì nữa vậy?
- Các bạn không để ý đến chuyện này sao? Về “lá thư cắt từ chữ in của một tờ báo” gửi cho gia đình Krause theo đường bưu điện để tống tiền. Thanh tra Glockner có vẻ không quan tâm đến điều đó vì “chữ trên lá thư đã được che chắn mọi sơ hở” rất kỹ. Tuy nhiên tôi thấy vẫn còn… sơ hở. Gaby, Karl, Kloesen không nhớ sao, đây là trò chơi cắt chữ tạp chí của tụi mình mà thằng Volker lúc chưa bị bắt cóc rất thích. Không lẽ bọn tội phạm cũng ưa chuộng trò chơi này ư? Còn nữa, tôi cũng quên hỏi ba của Gaby là “chữ viết trên lá thư và bì thư được cắt từ nhật báo nào”, nếu đúng là nhật báo Tươi Sáng mà thằng Volker thường đọc thì…
Ba cái miệng của Công Chúa, Máy Tính Điện Tử, Tròn Vo gần như há hốc cùng một lúc:
- Thì… sao?
- Thì rõ ràng là bọn tội phạm đã tạo mọi điều kiện để Volker trong chốn giam cầm được sinh hoạt tự do tùy sở thích. Đặc biệt hơn nữa là chúng nắm rõ Volker như đặt trong lòng bàn tay. Và thậm chí chúng còn chiều ý Volker bằng những trò chơi trẻ thơ của nó.
- Trời ơi, mày như… Sherlock Holmes.
Hai thằng quái Tròn Vo và Máy Tính Điện Tử la lên nhưng Công Chúa thì… im lặng. Cô chỉ âm thầm siết nhẹ tay Tarzan rất là… con gái.
Đọc tiếp: BA: BÍ MẬT CỦA NHÀ HÀNG TRATTORIA
Quay lại: MỘT: DÒNG HỌ KRAUSE THẦN BÍ
Danh sách chương
MỘT: DÒNG HỌ KRAUSE THẦN BÍ
HAI: NHỮNG KẺ KHẢ NGHI
BA: BÍ MẬT CỦA NHÀ HÀNG TRATTORIA
BỐN: CÁI CHẾT TRẮNG
NĂM: SUZANNE
SÁU: HUNG THẦN BOSSELT
BẢY: THẾ LỰC CỦA BÓNG TỐI
TÁM: LÀNG QUÊ HUYỀN BÍ
CHÍN: KẺ KHẢ NGHI THỨ BA
MƯỜI: THỦ PHẠM
