− Con biết là nó không bay. Chỉ là chiêm bao mà.
Nhưng giá mà nó đừng nói thì hơn. Ở trong gia đình Dursley, mỗi khi nó đặt câu hỏi thì người ta đã thấy ghét nó rồi; nhưng không ghét bằng khi nó nói về những việc không bình thường, cho dù nó nói đó là chuyện chiêm bao hay phim hoạt hình đi nữa. Có vẻ như họ sợ Harry sẽ bị nhiễm những ý tưởng kỳ quái nguy hiểm.
Hôm ấy là một ngày thứ bảy nắng đẹp và sở thú đầu nhóc những gia đình dắt con cái đi chơi. Ông bà Dursley mua cho Dudley và Piers mỗi đứa một cây kem sô – cô – la to tổ chảng ngay ở cổng, và bởi vì trước khi họ kịp vội vàng kéo Harry đi chỗ khác thì cô báng hàng đã tươi cười hỏi Harry rằng cậu bé muốn ăn kem gì, họ mới đành mua cho nó một cây kem chanh rẻ tiền. Cũng không đến nỗi tệ. Harry vừa nghĩ vửa mút cây kem của mình khi cả bọn đứng xem một con đười ươi gãi đầu. Harry thấy con đười ươi đó giống Dudley lắm dù rằng lông nó không có màu vàng hoe.
Lâu lắm rồi Harry mới có được một buổi sáng đẹp như vậy. Nó cẩn thận đi cách ông bà Dursley một khoảng để Dudley và Piers không kiếm chuyện nện nó cho đỡ ngứa chân tay. Hai thằng nhỏ đã có vẻ bắt đầu chán mấy con thú. Khi họ ngồi ăn trong nhà hàng của sở thú, Dudley đập bàn đập ghế um xùm vì cái bánh kem của nó không có đủ kem như nó đòi, dượng Vernon bèn mua cho nó một cái khác, và Harry được hưởng cái bánh kem không đủ kem đó.
Mãi về sau, Harry vẫn còn cảm thấy sao mà chuyện đó đẹp như một giấc mơ.
Sau bữa ăn trưa, họ đến khu chuồn nuôi các loài bò sát. Bên trong mát lạnh và tăm tối, chỉ có ánh sáng dọc qua cửa sổ theo tường. Đằng sau tấm kính ngăn, đủ loại rắn rít trườn quanh những tảng đá hay khúc gỗ. Dudley và Piers muốn xem mấy con rắn hổ mang khổng lồ rất độc, và lũ trăn (cũng khổng lồ) có thể quấn chết người. Dudley nhanh chóng kiếm ra chỗ ở của con rắn lớn nhất sở thú. Nó bự đến nỗi có thể quấn hai vòng quanh chiếc xe hơi của ông Dursley và siết cho chiếc xe bẹp dúm bẹp dí như cái thùng rác cũ. Nhưng lúc đó con rắn không tỏ vẻ hứng thú làm chuyện đó, nó đang ngủ.
Dudley dí muỗi sát cửa kính nhìn chằm chằm vào cái cuộn màu nâu bóng láng ấy. Nó nài nỉ cha:
− Làm cho nó nhúc nhích đi.
Ông Dursley vỗ lên tấm kính ngăn, nhưng con vật lì lợm nằm yên. Dudley lai òn ỉ:
− Làm nữa đi ba.
Ông Dursley lại vỗ bàn tay hộ pháp của mình lên tấm kính, nhưng con rắn cứ giả điếc hay là điếc thật. Dudley làu bàu bỏ đi:
− Con ày chán ngắt.
Harry đi tới đứng vào chỗ Dudley đã bỏ đi, chăm chú nhìn con rắn. Nếu mà con rắn đã chết vì chán ngán thì Harry cũng không lấy làm ngạc nhiên. Nghĩ coi, chẳng có ai bầu bạn ngoại trừ mấy thằng ngốc gõ gõ ngón tay lên tấm kính ngăn để quấy rầy nó suốt ngày. Còn tệ hơn là ở trong cái phòng xép dưới gầm cầu thang, nơi chỉ có dì Petunia tới đập cửa kêu dậy, ít nhất ở đó còn được đi qua nhà bếp hay loanh quanh trong vườn.
Thình lình con rắn mở mắt ra, hai con mắt như hai hòn bi thủy tinh. Rồi rất từ tốn, nó ngóc đầu lên cho đến khi mắt nó ngang tầm với mắt Harry.
Nó nháy mắt.
Harry nhìn con rắn chằm chằm. Rồi nó liếc nhanh chung quanh xem có ai đang ngó chừng không. Không có, Harry bèn nhìn con rắn và nháy mắt với nó.
Con rắn hất đầu về phía Dudley và ông Dursley, nhướn mắt nhìn lên trần nha rồi ném cho Harry một cái nhìn mang ý nghĩa rõ ràng là:
− Ta quá nhàm cụ đó rồi.
Harry thì thầm qua những tấm kính mặc dù không chắc con rắn có thể nghe được:
− Tao biết. Chắc là khó chịu lắm.
Con rắn gật mạnh cái đầu Harry hỏi:
− Nhân tiện xin hỏi mày ở đâu ra vậy?
Con rắn ngoắc cái đuôi chỉ vào tấm bảng cạnh tấm kính. Harry đọc:
Boa constrictor, Brazin.
− Xứ đó đẹp không?
Boa constrictor lại ngoắc đuôi chỉ tấm bảng lần nữa và Harry đọc tiếp: con vật này sinh trưởng trong sở thú.
− À tao hiểu rồi vậy là mày chưa từng tới Brazin?
Con rắn lắc đầu, vừa lúc một tiếng thét kinh hoàng vang lên phía sau Harry làm cho cả nó và con rắn đều giật bắn mình.
− DUDLEY! ÔNG DURSLEY! LAI ĐÂY COI CON RẮN NÀY! KHÔNG THỂ NÀO TIN ĐƯỢC CHUYỆN NÓ ĐANG LÀM ĐÂU!
Dudley chạy nháo nhào tới. Nó đấm vô sườn của Harry.
− Mày tránh ra tao coi.
Bị bất ngờ, Harry té lăn xuống sàn bê tông. Điều xảy ra tiếp theo nhanh đến nỗi không ai kịp nhìn thấy là nó đã xảy ra như thế nào: Tích tắt thứ nhất, Dudley và Piers dí mắt lên tấm kính, tích tắt thứ hai, tụi nó bật ngữa ra sau với tiếng rú hãi hùng.
Harry lồm cồm ngồi dậy sửng sốt. Tấm kính ngăn chuồn con Boa constrictor đã biến mất. Con rắn khổng lồ đang lẹ làng trường trên sàn. Mọi người trong khu chuồng bò sát vừa la hét vừa chạy thoát thân ra cửa. Khi con rắn trường ngang qua, Harry nghe như có một giọng trầm trầm xúc động vang lên:
− Ta về Brazin đây… cám ơn lắm lắm, bạn ta.
Người trông coi chuồn bò sát chết điếng đi, cứ lắp bắp mãi:
− Nhưng… tấm kính ngăn… tấm kính nhăn đâu rồi?
Ông giám đốc sở thú đích thân pha một tách trà đậm có đường cho bà Dursley, rối rít xin lỗi không thôi. Dudley và Piers gần như á khẩu. Theo nhu Harry chứng kiến thì con rắn không làm gì ai ngoài chuyện táp đùa không khí lúc trường ngang qua chân bọn chúng. Nhưng một khi đã an toàn ngồi trên xe của ông Dursley thì Dudley bắt đầu ba hoa chuyện con rắn suýt nữa đã táp trúng giò cẳng của nó, còn Piers thì làm như thể con rắn chỉ thiếu chút nữa là đã siết nó trẹo cả xương sống. Nhưng điều kinh khủng nhất đối với Harry, là khi Piers hoàn hồn lại và nói:
− Ê Harry, lúc đó mày đang nói chuyện với nó, phải không?
Ông Dursley đợi cho đến khi Piers hoàn toàn rời khỏi nhà ông rồi mới quay sang Harry. Ông giận đến nỗi không thốt lên lời, chỉ hổn hển nói được mấy tiếng:
− Tới – gầm cầu thang – ở đó – nhịn ăn.
Rồi ông ngã vật xuống chiếc ghế bành, bà Dursley phải lật đật chạy đi rót cho ông một ly rượu vang lớn. WebTru yenOn line . com
Harry nằm dài trong phòng xép dưới gầm cầu thang thật lâu sau đó. Nó không biết bây giờ là mấy giờ mà cũng không chắc là gia đình Dursley đã hết ngủ chưa. Họ mà chưa ngủ thì nó không dám liều mạng mò vô bếp kiếm cái gì ăn.
Danh sách chương
CHƯƠNG 1 - ĐỨA BÉ VẪN SỐNG
CHƯƠNG 2 - TẤM KÍNH BIẾN MẤT
CHƯƠNG 3 - NHỮNG LÁ THƯ KHÔNG XUẤT XỨ
CHƯƠNG 4 - NGƯỜI GIỮ KHÓA
CHƯƠNG 5 - HẺM XÉO
CHƯƠNG 6 - HÀNH TRÌNH TỪ SÂN GA CHÍN – BA – PHẦN – TƯ
CHƯƠNG 7 - CHIẾC NÓN PHÂN LOẠI
CHƯƠNG 8 - BẬC THẦY ĐỘC DƯỢC
CHƯƠNG 9 - CUỘC GIAO ĐẤU NỬA ĐÊM
CHƯƠNG 10 - LỄ HỘI MA HALLOWEEN
CHƯƠNG 11 - QUIDDITCH
CHƯƠNG 12 - TẤM GƯƠNG ẢO ẢNH
CHƯƠNG 13 - NICOLAS FLAMEL
CHƯƠNG 14 - TRỨNG RỒNG ĐEN
CHƯƠNG 15 - KHU RỪNG CẤM
CHƯƠNG 16 - BẪY SẬP
CHƯƠNG 17 - NGƯỜI HAI MẶT
Nhưng giá mà nó đừng nói thì hơn. Ở trong gia đình Dursley, mỗi khi nó đặt câu hỏi thì người ta đã thấy ghét nó rồi; nhưng không ghét bằng khi nó nói về những việc không bình thường, cho dù nó nói đó là chuyện chiêm bao hay phim hoạt hình đi nữa. Có vẻ như họ sợ Harry sẽ bị nhiễm những ý tưởng kỳ quái nguy hiểm.
Hôm ấy là một ngày thứ bảy nắng đẹp và sở thú đầu nhóc những gia đình dắt con cái đi chơi. Ông bà Dursley mua cho Dudley và Piers mỗi đứa một cây kem sô – cô – la to tổ chảng ngay ở cổng, và bởi vì trước khi họ kịp vội vàng kéo Harry đi chỗ khác thì cô báng hàng đã tươi cười hỏi Harry rằng cậu bé muốn ăn kem gì, họ mới đành mua cho nó một cây kem chanh rẻ tiền. Cũng không đến nỗi tệ. Harry vừa nghĩ vửa mút cây kem của mình khi cả bọn đứng xem một con đười ươi gãi đầu. Harry thấy con đười ươi đó giống Dudley lắm dù rằng lông nó không có màu vàng hoe.
Lâu lắm rồi Harry mới có được một buổi sáng đẹp như vậy. Nó cẩn thận đi cách ông bà Dursley một khoảng để Dudley và Piers không kiếm chuyện nện nó cho đỡ ngứa chân tay. Hai thằng nhỏ đã có vẻ bắt đầu chán mấy con thú. Khi họ ngồi ăn trong nhà hàng của sở thú, Dudley đập bàn đập ghế um xùm vì cái bánh kem của nó không có đủ kem như nó đòi, dượng Vernon bèn mua cho nó một cái khác, và Harry được hưởng cái bánh kem không đủ kem đó.
Mãi về sau, Harry vẫn còn cảm thấy sao mà chuyện đó đẹp như một giấc mơ.
Sau bữa ăn trưa, họ đến khu chuồn nuôi các loài bò sát. Bên trong mát lạnh và tăm tối, chỉ có ánh sáng dọc qua cửa sổ theo tường. Đằng sau tấm kính ngăn, đủ loại rắn rít trườn quanh những tảng đá hay khúc gỗ. Dudley và Piers muốn xem mấy con rắn hổ mang khổng lồ rất độc, và lũ trăn (cũng khổng lồ) có thể quấn chết người. Dudley nhanh chóng kiếm ra chỗ ở của con rắn lớn nhất sở thú. Nó bự đến nỗi có thể quấn hai vòng quanh chiếc xe hơi của ông Dursley và siết cho chiếc xe bẹp dúm bẹp dí như cái thùng rác cũ. Nhưng lúc đó con rắn không tỏ vẻ hứng thú làm chuyện đó, nó đang ngủ.
Dudley dí muỗi sát cửa kính nhìn chằm chằm vào cái cuộn màu nâu bóng láng ấy. Nó nài nỉ cha:
− Làm cho nó nhúc nhích đi.
Ông Dursley vỗ lên tấm kính ngăn, nhưng con vật lì lợm nằm yên. Dudley lai òn ỉ:
− Làm nữa đi ba.
Ông Dursley lại vỗ bàn tay hộ pháp của mình lên tấm kính, nhưng con rắn cứ giả điếc hay là điếc thật. Dudley làu bàu bỏ đi:
− Con ày chán ngắt.
Harry đi tới đứng vào chỗ Dudley đã bỏ đi, chăm chú nhìn con rắn. Nếu mà con rắn đã chết vì chán ngán thì Harry cũng không lấy làm ngạc nhiên. Nghĩ coi, chẳng có ai bầu bạn ngoại trừ mấy thằng ngốc gõ gõ ngón tay lên tấm kính ngăn để quấy rầy nó suốt ngày. Còn tệ hơn là ở trong cái phòng xép dưới gầm cầu thang, nơi chỉ có dì Petunia tới đập cửa kêu dậy, ít nhất ở đó còn được đi qua nhà bếp hay loanh quanh trong vườn.
Thình lình con rắn mở mắt ra, hai con mắt như hai hòn bi thủy tinh. Rồi rất từ tốn, nó ngóc đầu lên cho đến khi mắt nó ngang tầm với mắt Harry.
Nó nháy mắt.
Harry nhìn con rắn chằm chằm. Rồi nó liếc nhanh chung quanh xem có ai đang ngó chừng không. Không có, Harry bèn nhìn con rắn và nháy mắt với nó.
Con rắn hất đầu về phía Dudley và ông Dursley, nhướn mắt nhìn lên trần nha rồi ném cho Harry một cái nhìn mang ý nghĩa rõ ràng là:
− Ta quá nhàm cụ đó rồi.
Harry thì thầm qua những tấm kính mặc dù không chắc con rắn có thể nghe được:
− Tao biết. Chắc là khó chịu lắm.
Con rắn gật mạnh cái đầu Harry hỏi:
− Nhân tiện xin hỏi mày ở đâu ra vậy?
Con rắn ngoắc cái đuôi chỉ vào tấm bảng cạnh tấm kính. Harry đọc:
Boa constrictor, Brazin.
− Xứ đó đẹp không?
Boa constrictor lại ngoắc đuôi chỉ tấm bảng lần nữa và Harry đọc tiếp: con vật này sinh trưởng trong sở thú.
− À tao hiểu rồi vậy là mày chưa từng tới Brazin?
Con rắn lắc đầu, vừa lúc một tiếng thét kinh hoàng vang lên phía sau Harry làm cho cả nó và con rắn đều giật bắn mình.
− DUDLEY! ÔNG DURSLEY! LAI ĐÂY COI CON RẮN NÀY! KHÔNG THỂ NÀO TIN ĐƯỢC CHUYỆN NÓ ĐANG LÀM ĐÂU!
Dudley chạy nháo nhào tới. Nó đấm vô sườn của Harry.
− Mày tránh ra tao coi.
Bị bất ngờ, Harry té lăn xuống sàn bê tông. Điều xảy ra tiếp theo nhanh đến nỗi không ai kịp nhìn thấy là nó đã xảy ra như thế nào: Tích tắt thứ nhất, Dudley và Piers dí mắt lên tấm kính, tích tắt thứ hai, tụi nó bật ngữa ra sau với tiếng rú hãi hùng.
Harry lồm cồm ngồi dậy sửng sốt. Tấm kính ngăn chuồn con Boa constrictor đã biến mất. Con rắn khổng lồ đang lẹ làng trường trên sàn. Mọi người trong khu chuồng bò sát vừa la hét vừa chạy thoát thân ra cửa. Khi con rắn trường ngang qua, Harry nghe như có một giọng trầm trầm xúc động vang lên:
− Ta về Brazin đây… cám ơn lắm lắm, bạn ta.
Người trông coi chuồn bò sát chết điếng đi, cứ lắp bắp mãi:
− Nhưng… tấm kính ngăn… tấm kính nhăn đâu rồi?
Ông giám đốc sở thú đích thân pha một tách trà đậm có đường cho bà Dursley, rối rít xin lỗi không thôi. Dudley và Piers gần như á khẩu. Theo nhu Harry chứng kiến thì con rắn không làm gì ai ngoài chuyện táp đùa không khí lúc trường ngang qua chân bọn chúng. Nhưng một khi đã an toàn ngồi trên xe của ông Dursley thì Dudley bắt đầu ba hoa chuyện con rắn suýt nữa đã táp trúng giò cẳng của nó, còn Piers thì làm như thể con rắn chỉ thiếu chút nữa là đã siết nó trẹo cả xương sống. Nhưng điều kinh khủng nhất đối với Harry, là khi Piers hoàn hồn lại và nói:
− Ê Harry, lúc đó mày đang nói chuyện với nó, phải không?
Ông Dursley đợi cho đến khi Piers hoàn toàn rời khỏi nhà ông rồi mới quay sang Harry. Ông giận đến nỗi không thốt lên lời, chỉ hổn hển nói được mấy tiếng:
− Tới – gầm cầu thang – ở đó – nhịn ăn.
Rồi ông ngã vật xuống chiếc ghế bành, bà Dursley phải lật đật chạy đi rót cho ông một ly rượu vang lớn. WebTru yenOn line . com
Harry nằm dài trong phòng xép dưới gầm cầu thang thật lâu sau đó. Nó không biết bây giờ là mấy giờ mà cũng không chắc là gia đình Dursley đã hết ngủ chưa. Họ mà chưa ngủ thì nó không dám liều mạng mò vô bếp kiếm cái gì ăn.
Đọc tiếp: CHƯƠNG 3 - NHỮNG LÁ THƯ KHÔNG XUẤT XỨ
Quay lại: CHƯƠNG 1 - ĐỨA BÉ VẪN SỐNG
Danh sách chương
CHƯƠNG 1 - ĐỨA BÉ VẪN SỐNG
CHƯƠNG 2 - TẤM KÍNH BIẾN MẤT
CHƯƠNG 3 - NHỮNG LÁ THƯ KHÔNG XUẤT XỨ
CHƯƠNG 4 - NGƯỜI GIỮ KHÓA
CHƯƠNG 5 - HẺM XÉO
CHƯƠNG 6 - HÀNH TRÌNH TỪ SÂN GA CHÍN – BA – PHẦN – TƯ
CHƯƠNG 7 - CHIẾC NÓN PHÂN LOẠI
CHƯƠNG 8 - BẬC THẦY ĐỘC DƯỢC
CHƯƠNG 9 - CUỘC GIAO ĐẤU NỬA ĐÊM
CHƯƠNG 10 - LỄ HỘI MA HALLOWEEN
CHƯƠNG 11 - QUIDDITCH
CHƯƠNG 12 - TẤM GƯƠNG ẢO ẢNH
CHƯƠNG 13 - NICOLAS FLAMEL
CHƯƠNG 14 - TRỨNG RỒNG ĐEN
CHƯƠNG 15 - KHU RỪNG CẤM
CHƯƠNG 16 - BẪY SẬP
CHƯƠNG 17 - NGƯỜI HAI MẶT

