Trong áo khoác trùm kín đầu, Dương dọc theo con đường vắng, tiến đến trước cổng căn nhà lạ lẫm mà thân quen. Linh hồn Dương ở đây không lâu, nhưng cơ thể hắn đã sống tại đây nhiều năm trời với biết bao kỷ niệm ấu thơ, tạo cho hắn thứ cảm giác rất kỳ lạ. Cảm xúc tràn về, trong khoảnh khắc, Dương chợt nhớ đến cảnh người mẹ Diễm xinh đẹp tươi cười đón hắn vào nhà sau mỗi lần tan học, nhớ đến những lần đi chơi về trễ mình đầy bùn đất, mẹ Diễm gương mặt bực bội mắng nhẹ vài câu rồi đem hắn vào tắm rửa, nhớ những lần hắn cùng thằng Vu Sinh đánh nhau với bọn Khôi Lang, trở về với gương mặt sưng phù, mẹ Diễm yêu thương ôm lấy hắn xoa dịu vết thương....
Nhưng lần này hắn về, chỉ còn là một căn nhà cô quạnh...
Ký ức vay mượn, nhưng cảm xúc rất thật, mắt Dương rưng rưng, lúc này đây, hắn chính là một đứa trẻ xa nhà, nhớ mẹ...
Đặt bàn tay lên tim, Dương tự hỏi bản thân hắn thật ra là ai? Cảm giác sao mà ký ức, cảm xúc 69 năm của Lâm Việt Dương mỗi lúc một nhạt nhòa, còn ký ức, cảm xúc của Võ Phi Dương càng lúc càng rõ nét, tựa như những ký ức, những cảm xúc đó là sự thật hiển nhiên chứ không phải từ vay hay mượn...
Có thật là hắn đã xuyên không? Hay cái thế giới hắn sống 69 năm kia chỉ là ảo mộng, còn đây mới chính là thế giới mà hắn thuộc về? Nhưng rõ ràng những kiến thức về khoa học, lịch sử trong thế giới cũ vẫn áp dụng được vào thế giới này, thậm chí còn nhiều thứ hắn biết mà người của thế giới này chưa biết. Có lẽ, chỉ có Google giải đáp được, nhưng chính Google cũng chìm trong bí ẩn...
Lặng lẽ đứng hồi lâu, Dương muốn vào nhà nhưng phân vân không biết có cần lẻn vào âm thầm để tránh gây chú ý, nhưng rồi lắc đầu mặc kệ: "Nhà của ta mà, cứ cửa chính mà vào thôi!"
Căn nhà đã bị yểm một kết giới báo động khi có kẻ xâm nhập, nhưng Dương có Google nên dễ dàng vượt qua, hắn bẻ khóa, mở cổng định bước vào nhà.
"Dừng lại! Đây là khu vực cấm!"
Dương vừa định bước qua cổng thì có giọng một gã đàn ông từ phía sau ngăn lại, chính là nhóm ba người từ phía bên kia đường chạy sang.
Dương quay ra nhìn ba gã đàn ông tuổi khoảng ba mươi, cả ba đều là Linh Tá cấp trung bình, hắn hỏi: "Tại sao lại cấm ạ?"
Một trong ba gã đàn ông hỏi lại: "Ngươi không biết đây là nhà của ai sao?"
Dương đáp: "Biết chứ! Đây là nhà tôi mà!"
Ba gã đàn ông bật cười: "Ha ha... Cái loại mạo danh này tháng nào cũng gặp mấy thằng."
Rồi gã đứng giữa ngưng cười, trừng mắt nhìn Dương, gằn giọng nói: "Mày mà là Võ Phi Dương thì chắc tao là chồng của Long Chúc Diễm! Khôn hồn thì biến đi nếu không muốn bị giải lên đồn!"
Gã đàn ông vừa dứt lời, chợt cảm thấy cả người bị nhấc bổng lên, cổ gã bị bóp chặt.
Dương một tay bóp chặt cổ gã đàn ông, lạnh lùng giữ đến lúc gã này ngộp thở đến trợn mắt mới buông tha, rồi quay lưng bước vào cổng.
Trông theo bóng lưng Dương, ba gã đàn ông vốn là công an huyện toàn thân run lẫy bẫy, bởi từ khí tức tỏa ra trong cơn nóng giận, bọn hắn biết rõ rằng Dương có thể dễ dàng bóp chết bọn hắn như giết một con kiến.
"Mau! Đi báo với tiểu thư!"
***
Dương bước vào nhà, khóa cửa không làm khó được hắn. Căn nhà tuy sạch sẽ nhưng thiếu thốn hơi người. Dương đi qua từng căn phòng, từ phòng khách, phòng ngủ, bếp... mỗi bức chân là mỗi âm thanh ký ức hiện về, tiếng đùa của hắn, tiếng cười của mẹ, những khoảnh khắc nhiều vui hơn buồn như đang tự vẽ ra trong mỗi căn phòng. Lòng Dương dâng lên hoài niệm hòa cùng tiếc luyến. Diễm đã làm mọi điều để con trai nàng được sống một tuổi thơ ngập tràn hạnh phúc. Dù mang những ký ức ấy như chính mình từng trải qua, Dương vẫn không khỏi sinh lòng ghen tỵ với đứa trẻ Võ Phi Dương kia, tại sao hắn không được đưa đến thế giới này sớm hơn, để được sống trong tình yêu tuyệt vời của Diễm...
Dương bước vào phòng Diễm, một căn phòng không quá cầu kỳ với một chiếc giường, một bộ bàn trang điểm, tủ giày dép, quần áo đều trống trơn. Dương nghi ngờ rằng Diễm sẽ để lại thứ gì đó cho hắn, nhưng không có, hoặc nếu có thì cũng bị người của Long tộc lấy đi mất rồi...
Trước khi rời phòng, Dương nhắm mắt vẽ lại hình dáng Diễm trong ký ức, vẽ lại ánh mắt, vẽ lại tiếng cười, vẽ lại mùi hương, vẽ lại cảm giác mềm mại ấm áp khi hắn chạm vào nàng...
"Mẹ... chờ ta, dù có hủy diệt Long thành ta cũng quyết đưa nàng trở về..."
Dương luyến tiếc rời phòng Diễm, đến một căn phòng bên cạnh, cũng là một phòng ngủ nhưng có một kệ sách lớn, đây là phòng của Lệ, dù nàng rất ít khi trở về.
Dương bước lên tầng lầu, nơi đây có một gian phòng lớn, là nơi thờ cúng ông bà tổ tiên nhà họ Võ.
Ở giữa phòng là một tủ thờ lớn theo kiểu truyền thống với nhang đèn và lư hương cùng một vài khung hình. Dương tìm thấy nhang, thắp lên, quỳ lạy, đặt nhang vào lư rồi mới xem các khung hình, hai khung hình trên cao và một khung hình thấp hơn.
Khung hình ở vị trí thấp là một người đàn ông trẻ tuổi với nụ cười anh tuấn và cực kỳ cuốn hút, Dương thường soi gương làm điệu nên đương nhiên nhận ra hắn thừa hưởng nụ cười của người này, Võ Phi Thiên cha hắn.
Còn trên cao hơn là khung hình một người đàn ông, trông cũng khá trẻ, dù vẫn rất giống với cha con Dương, nhưng không có sự cuốn hút kỳ lạ, thay vào đó là có nét hiền lành chân chất, phía dưới đề tên Võ Phi Công, không thấy đề năm sinh năm mất...
Vậy thì người bên cạnh chắc chắn là bà nội Dương, hắn liền nhìn sang, nhưng chỉ thấy một khung hình trống rỗng...
Lúc này, một giọng nữ trẻ tuổi phát ra từ cửa phòng: "Ngươi là ai? Sao dám xâm nhập khu vực cấm?"
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
Nhưng lần này hắn về, chỉ còn là một căn nhà cô quạnh...
Ký ức vay mượn, nhưng cảm xúc rất thật, mắt Dương rưng rưng, lúc này đây, hắn chính là một đứa trẻ xa nhà, nhớ mẹ...
Đặt bàn tay lên tim, Dương tự hỏi bản thân hắn thật ra là ai? Cảm giác sao mà ký ức, cảm xúc 69 năm của Lâm Việt Dương mỗi lúc một nhạt nhòa, còn ký ức, cảm xúc của Võ Phi Dương càng lúc càng rõ nét, tựa như những ký ức, những cảm xúc đó là sự thật hiển nhiên chứ không phải từ vay hay mượn...
Có thật là hắn đã xuyên không? Hay cái thế giới hắn sống 69 năm kia chỉ là ảo mộng, còn đây mới chính là thế giới mà hắn thuộc về? Nhưng rõ ràng những kiến thức về khoa học, lịch sử trong thế giới cũ vẫn áp dụng được vào thế giới này, thậm chí còn nhiều thứ hắn biết mà người của thế giới này chưa biết. Có lẽ, chỉ có Google giải đáp được, nhưng chính Google cũng chìm trong bí ẩn...
Lặng lẽ đứng hồi lâu, Dương muốn vào nhà nhưng phân vân không biết có cần lẻn vào âm thầm để tránh gây chú ý, nhưng rồi lắc đầu mặc kệ: "Nhà của ta mà, cứ cửa chính mà vào thôi!"
Căn nhà đã bị yểm một kết giới báo động khi có kẻ xâm nhập, nhưng Dương có Google nên dễ dàng vượt qua, hắn bẻ khóa, mở cổng định bước vào nhà.
"Dừng lại! Đây là khu vực cấm!"
Dương vừa định bước qua cổng thì có giọng một gã đàn ông từ phía sau ngăn lại, chính là nhóm ba người từ phía bên kia đường chạy sang.
Dương quay ra nhìn ba gã đàn ông tuổi khoảng ba mươi, cả ba đều là Linh Tá cấp trung bình, hắn hỏi: "Tại sao lại cấm ạ?"
Một trong ba gã đàn ông hỏi lại: "Ngươi không biết đây là nhà của ai sao?"
Dương đáp: "Biết chứ! Đây là nhà tôi mà!"
Ba gã đàn ông bật cười: "Ha ha... Cái loại mạo danh này tháng nào cũng gặp mấy thằng."
Rồi gã đứng giữa ngưng cười, trừng mắt nhìn Dương, gằn giọng nói: "Mày mà là Võ Phi Dương thì chắc tao là chồng của Long Chúc Diễm! Khôn hồn thì biến đi nếu không muốn bị giải lên đồn!"
Gã đàn ông vừa dứt lời, chợt cảm thấy cả người bị nhấc bổng lên, cổ gã bị bóp chặt.
Dương một tay bóp chặt cổ gã đàn ông, lạnh lùng giữ đến lúc gã này ngộp thở đến trợn mắt mới buông tha, rồi quay lưng bước vào cổng.
Trông theo bóng lưng Dương, ba gã đàn ông vốn là công an huyện toàn thân run lẫy bẫy, bởi từ khí tức tỏa ra trong cơn nóng giận, bọn hắn biết rõ rằng Dương có thể dễ dàng bóp chết bọn hắn như giết một con kiến.
"Mau! Đi báo với tiểu thư!"
***
Dương bước vào nhà, khóa cửa không làm khó được hắn. Căn nhà tuy sạch sẽ nhưng thiếu thốn hơi người. Dương đi qua từng căn phòng, từ phòng khách, phòng ngủ, bếp... mỗi bức chân là mỗi âm thanh ký ức hiện về, tiếng đùa của hắn, tiếng cười của mẹ, những khoảnh khắc nhiều vui hơn buồn như đang tự vẽ ra trong mỗi căn phòng. Lòng Dương dâng lên hoài niệm hòa cùng tiếc luyến. Diễm đã làm mọi điều để con trai nàng được sống một tuổi thơ ngập tràn hạnh phúc. Dù mang những ký ức ấy như chính mình từng trải qua, Dương vẫn không khỏi sinh lòng ghen tỵ với đứa trẻ Võ Phi Dương kia, tại sao hắn không được đưa đến thế giới này sớm hơn, để được sống trong tình yêu tuyệt vời của Diễm...
Dương bước vào phòng Diễm, một căn phòng không quá cầu kỳ với một chiếc giường, một bộ bàn trang điểm, tủ giày dép, quần áo đều trống trơn. Dương nghi ngờ rằng Diễm sẽ để lại thứ gì đó cho hắn, nhưng không có, hoặc nếu có thì cũng bị người của Long tộc lấy đi mất rồi...
Trước khi rời phòng, Dương nhắm mắt vẽ lại hình dáng Diễm trong ký ức, vẽ lại ánh mắt, vẽ lại tiếng cười, vẽ lại mùi hương, vẽ lại cảm giác mềm mại ấm áp khi hắn chạm vào nàng...
"Mẹ... chờ ta, dù có hủy diệt Long thành ta cũng quyết đưa nàng trở về..."
Dương luyến tiếc rời phòng Diễm, đến một căn phòng bên cạnh, cũng là một phòng ngủ nhưng có một kệ sách lớn, đây là phòng của Lệ, dù nàng rất ít khi trở về.
Dương bước lên tầng lầu, nơi đây có một gian phòng lớn, là nơi thờ cúng ông bà tổ tiên nhà họ Võ.
Ở giữa phòng là một tủ thờ lớn theo kiểu truyền thống với nhang đèn và lư hương cùng một vài khung hình. Dương tìm thấy nhang, thắp lên, quỳ lạy, đặt nhang vào lư rồi mới xem các khung hình, hai khung hình trên cao và một khung hình thấp hơn.
Khung hình ở vị trí thấp là một người đàn ông trẻ tuổi với nụ cười anh tuấn và cực kỳ cuốn hút, Dương thường soi gương làm điệu nên đương nhiên nhận ra hắn thừa hưởng nụ cười của người này, Võ Phi Thiên cha hắn.
Còn trên cao hơn là khung hình một người đàn ông, trông cũng khá trẻ, dù vẫn rất giống với cha con Dương, nhưng không có sự cuốn hút kỳ lạ, thay vào đó là có nét hiền lành chân chất, phía dưới đề tên Võ Phi Công, không thấy đề năm sinh năm mất...
Vậy thì người bên cạnh chắc chắn là bà nội Dương, hắn liền nhìn sang, nhưng chỉ thấy một khung hình trống rỗng...
Lúc này, một giọng nữ trẻ tuổi phát ra từ cửa phòng: "Ngươi là ai? Sao dám xâm nhập khu vực cấm?"
Đọc tiếp: Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
Quay lại: Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu

