"Đó là Lôi thuộc tính? Sao lại có màu đen thế kia!" Hắc Lào nghi vấn.
"Lôi linh lực màu đen..." Tiêu Tùng nhíu mày suy nghĩ, rồi chợt nhớ ra, toàn thân bắt đầu run lẩy bẩy: "Đó là... Lôi nguyên tố biến dị, Hắc Ma Đế Lôi!"
"Ừ, nó đó!" Dương lạnh lùng đáp.
Khi đưa nguyên tố vào linh hồn, sẽ có tỷ lệ nhỏ sinh ra những loại nguyên tố dị biến có thể yếu hơn nhưng cũng có thể bá đạo hơn xa dạng nguyên tố thông thường. Hắc Ma Đế Lôi chính là kết quả sinh ra ngay trong lần dung nạp nguyên tố đầu tiên của Dương khiến hắn vô cùng bất ngờ. Nhưng nguyên tố biến dị càng mạnh thì càng khó điều khiển, Dương đã mất hẳn 1 năm trời để khống chế được nó.
Chân Dương tụ linh lực, nhanh như chớp đã tiến đến dùng bàn tay đầy lôi điện tóm đầu Tiêu Tùng nâng lên cao.
"A A A A...." Tiêu Tùng bị lôi điện điên cuồng xông phá, lớp phòng ngự của hắn so với Hắc Ma Đế Lôi của Linh Úy cấp 8 như Dương chỉ là tờ giấy mỏng, sau đó Dương buông tay, hắn ngã ra đất, khắp người vẫn không ngừng co giật.
"Ng... ngươi l... là ai!" Thằng Hắc Lào run lẩy bẫy ngồi bẹp xuống, tè ướt cả quần.
"Tao là bạn của 3 thằng nó!" Dương nghiến răng, đá một đá làm Hắc Lào đầu cắm xuyên tường, sau đó đạp cửa vác bọn Vu Sinh đi.
Ba thằng đàn em ở phòng bên đứng run như cầy sấy khi thấy cái đầu đầy máu của Hắc Lào lộ ra từ vách tường...
Vu Sinh dần tỉnh lại trong bệnh xá, cơ thể hắn đã dễ chịu hơn nhiều sau mấy ngày bị đày đọa, mắt hắn mở ra, ngồi bên cạnh là một thiếu niên ánh tuấn phi phàm, nhìn hắn bằng ánh mắt thân tình âm áp.
"L... là mày hả Dương?"
Dương mỉm cười: "Ừ... tao đây..."
Nước mắt đọng chứ không rơi...
***
Chiều hôm sau.
Đoàn xe đưa học viên đi Hoàng thành dự thi đã gần về đến học viện, My, Nguyệt, Mộng và Lệ ngồi cùng 1 xe.
"Không biết ông nội đi cứu hắn có thành công không..." Như Nguyệt bĩu môi buồn bã.
Lệ trầm ngâm, Mộng nhìn xa xăm ngoài cửa sổ, My cúi mặt. Ba năm, dù tỷ lệ Dương còn sống sót là rất mỏng manh nhưng các nàng chưa từng ngưng hy vọng...
Đoàn xe tiến vào sân trường, học sinh, giáo viên ùa ra chào đón...
Một thiếu niên nổi bậc giữa đám đông...
Mưa buồn trên những đôi mắt đẹp...
Hắn...
Chính hắn...
Nét mạt anh tuấn đó...
Hắn đưa tay gãi đầu, nhe răng cười...
"TÊN BẠI HOẠI NHÀ NGƯƠI SAO GIỜ MỚI CHỊU VỀ! HU HU..." Như Nguyệt gào to, thân hình thiếu nữ mảnh mai xinh xắn như cơn gió ùa đến ôm chầm lấy thiếu niên...
Như Mộng liền sau đó cũng lao vào ôm lấy hắn...
Diễm My chần chừ rồi thẹn thùng tiến lại khi ánh mắt hắn chuyển đến nàng...
Như Lệ đứng nhìn, nở một nụ cười yêu thương hiếm thấy trên gương mặt lãnh cảm nghiêm nghị thường ngày...
Và... lần đầu tiên, một đội thi thua lại ăn mừng còn vui vẻ và hoành tráng hơn cả đội vô địch...
Sân trường mở tiệc đến khuya, Dương được dịp chém gió cho toàn thể học viện về những chuyện đã xả ra trong 3 năm mất tích, Nguyệt, My, Mộng, Lệ và nhiều cô nàng thì bị nét đáng yêu kinh khủng của Bảo Ngọc phiên bản 6 tuổi hớp hồn, tranh nhau hôn nựng làm bọn con trai ganh tỵ không thôi.
Dương đang chém gió với hội fan cuồng, Lệ tiến lại kề môi nàng vào tao hắn thầm thì: "Xong tiệc thì vào thư viện!"
Một câu hẹn nhẹ nhàng nhưng đủ làm dương vật của Dương bắt đầu ngóc dậy...
Tiệc tàn dần, Dương thu Bảo Ngọc đang thiu thiu ngủ vào trong nhẫn rồi nhìn quanh, My đã về phòng ngủ, Mộng và Lệ không thấy đâu, bọn Sinh, Chung, Trần đang chém gió với bọn đàn em về những chiến tích của Dương khi mới nhập học. Như Nguyệt đứng ở một góc vắng, vu vơ ngắm ánh trăng vàng.
Dương tiến đến đứng đối diện Nguyệt, tìm cách trêu ghẹo: "Xin lỗi... bạn là ai mà khi nãy lại ôm mình vậy?"
"Ta... ngươi..." Như Nguyệt ấp úng, gương mặt xinh đẹp ửng hồng khi nhớ ra trước đây nàng chỉ quen Dương với tư cách là Như Nhật.
"Ta... ta... là fan hâm mộ ngươi..."
"Vậy sao... có muốn xin chữ ký không?"
"Ơ... ờ vậy cho thì lấy à!" Như Nguyệt bối rối.
"Nàng muốn ta ký vào đâu?" Dương tiến sát lại.
"Thì... ờ..." Nguyệt bối rối nói không nên lời, dưới ánh trăng, nàng không hiểu tại sao Dương lại cuốn hút đến vậy, làm tim nàng như muốn nhảy khỏi lồng ngực vì hồi họp.
"Vào môi nhé!" Dương nói, rồi hắn đáp vào môi Nguyệt một nụ hôn nhẹ nhàng...
Nguyệt chết trân, nàng không hiểu sao bản thân không có chút ý kháng cự nào, chỉ có làn môi hồng dần tê đi...
Mềm mại, dịu êm và ẩm ướt...
Nụ hôn đầu...
Đôi bàn tay xinh xắn, thiếu nữ 16 đưa lên ôm vào mặt hắn, cảm nhận hơi ấm từ làn da...
Thương nhớ...
Lưỡi tìm vào, lưỡi đón nhận...
Tay ai đó khẽ vuốt làn eo thon...
Mịn mềm như nhung lụa...
Ngực nép vào ngực...
Chân thon khẽ nhón lên...
Nơi giữa đôi chân, chạm vào nơi giữa đôi chân...
Cứng...
"A! Ngươi bại hoại!" Như Nguyệt ngượng đỏ cả mặt, dùng răng cắn nhẹ vào lưỡi Dương rồi quay lưng chạy biến đi mất.
Dương đứng nhìn theo cô bé, lòng vẫn còn si mê...
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
"Lôi linh lực màu đen..." Tiêu Tùng nhíu mày suy nghĩ, rồi chợt nhớ ra, toàn thân bắt đầu run lẩy bẩy: "Đó là... Lôi nguyên tố biến dị, Hắc Ma Đế Lôi!"
"Ừ, nó đó!" Dương lạnh lùng đáp.
Khi đưa nguyên tố vào linh hồn, sẽ có tỷ lệ nhỏ sinh ra những loại nguyên tố dị biến có thể yếu hơn nhưng cũng có thể bá đạo hơn xa dạng nguyên tố thông thường. Hắc Ma Đế Lôi chính là kết quả sinh ra ngay trong lần dung nạp nguyên tố đầu tiên của Dương khiến hắn vô cùng bất ngờ. Nhưng nguyên tố biến dị càng mạnh thì càng khó điều khiển, Dương đã mất hẳn 1 năm trời để khống chế được nó.
Chân Dương tụ linh lực, nhanh như chớp đã tiến đến dùng bàn tay đầy lôi điện tóm đầu Tiêu Tùng nâng lên cao.
"A A A A...." Tiêu Tùng bị lôi điện điên cuồng xông phá, lớp phòng ngự của hắn so với Hắc Ma Đế Lôi của Linh Úy cấp 8 như Dương chỉ là tờ giấy mỏng, sau đó Dương buông tay, hắn ngã ra đất, khắp người vẫn không ngừng co giật.
"Ng... ngươi l... là ai!" Thằng Hắc Lào run lẩy bẫy ngồi bẹp xuống, tè ướt cả quần.
"Tao là bạn của 3 thằng nó!" Dương nghiến răng, đá một đá làm Hắc Lào đầu cắm xuyên tường, sau đó đạp cửa vác bọn Vu Sinh đi.
Ba thằng đàn em ở phòng bên đứng run như cầy sấy khi thấy cái đầu đầy máu của Hắc Lào lộ ra từ vách tường...
Vu Sinh dần tỉnh lại trong bệnh xá, cơ thể hắn đã dễ chịu hơn nhiều sau mấy ngày bị đày đọa, mắt hắn mở ra, ngồi bên cạnh là một thiếu niên ánh tuấn phi phàm, nhìn hắn bằng ánh mắt thân tình âm áp.
"L... là mày hả Dương?"
Dương mỉm cười: "Ừ... tao đây..."
Nước mắt đọng chứ không rơi...
***
Chiều hôm sau.
Đoàn xe đưa học viên đi Hoàng thành dự thi đã gần về đến học viện, My, Nguyệt, Mộng và Lệ ngồi cùng 1 xe.
"Không biết ông nội đi cứu hắn có thành công không..." Như Nguyệt bĩu môi buồn bã.
Lệ trầm ngâm, Mộng nhìn xa xăm ngoài cửa sổ, My cúi mặt. Ba năm, dù tỷ lệ Dương còn sống sót là rất mỏng manh nhưng các nàng chưa từng ngưng hy vọng...
Đoàn xe tiến vào sân trường, học sinh, giáo viên ùa ra chào đón...
Một thiếu niên nổi bậc giữa đám đông...
Mưa buồn trên những đôi mắt đẹp...
Hắn...
Chính hắn...
Nét mạt anh tuấn đó...
Hắn đưa tay gãi đầu, nhe răng cười...
"TÊN BẠI HOẠI NHÀ NGƯƠI SAO GIỜ MỚI CHỊU VỀ! HU HU..." Như Nguyệt gào to, thân hình thiếu nữ mảnh mai xinh xắn như cơn gió ùa đến ôm chầm lấy thiếu niên...
Như Mộng liền sau đó cũng lao vào ôm lấy hắn...
Diễm My chần chừ rồi thẹn thùng tiến lại khi ánh mắt hắn chuyển đến nàng...
Như Lệ đứng nhìn, nở một nụ cười yêu thương hiếm thấy trên gương mặt lãnh cảm nghiêm nghị thường ngày...
Và... lần đầu tiên, một đội thi thua lại ăn mừng còn vui vẻ và hoành tráng hơn cả đội vô địch...
Sân trường mở tiệc đến khuya, Dương được dịp chém gió cho toàn thể học viện về những chuyện đã xả ra trong 3 năm mất tích, Nguyệt, My, Mộng, Lệ và nhiều cô nàng thì bị nét đáng yêu kinh khủng của Bảo Ngọc phiên bản 6 tuổi hớp hồn, tranh nhau hôn nựng làm bọn con trai ganh tỵ không thôi.
Dương đang chém gió với hội fan cuồng, Lệ tiến lại kề môi nàng vào tao hắn thầm thì: "Xong tiệc thì vào thư viện!"
Một câu hẹn nhẹ nhàng nhưng đủ làm dương vật của Dương bắt đầu ngóc dậy...
Tiệc tàn dần, Dương thu Bảo Ngọc đang thiu thiu ngủ vào trong nhẫn rồi nhìn quanh, My đã về phòng ngủ, Mộng và Lệ không thấy đâu, bọn Sinh, Chung, Trần đang chém gió với bọn đàn em về những chiến tích của Dương khi mới nhập học. Như Nguyệt đứng ở một góc vắng, vu vơ ngắm ánh trăng vàng.
Dương tiến đến đứng đối diện Nguyệt, tìm cách trêu ghẹo: "Xin lỗi... bạn là ai mà khi nãy lại ôm mình vậy?"
"Ta... ngươi..." Như Nguyệt ấp úng, gương mặt xinh đẹp ửng hồng khi nhớ ra trước đây nàng chỉ quen Dương với tư cách là Như Nhật.
"Ta... ta... là fan hâm mộ ngươi..."
"Vậy sao... có muốn xin chữ ký không?"
"Ơ... ờ vậy cho thì lấy à!" Như Nguyệt bối rối.
"Nàng muốn ta ký vào đâu?" Dương tiến sát lại.
"Thì... ờ..." Nguyệt bối rối nói không nên lời, dưới ánh trăng, nàng không hiểu tại sao Dương lại cuốn hút đến vậy, làm tim nàng như muốn nhảy khỏi lồng ngực vì hồi họp.
"Vào môi nhé!" Dương nói, rồi hắn đáp vào môi Nguyệt một nụ hôn nhẹ nhàng...
Nguyệt chết trân, nàng không hiểu sao bản thân không có chút ý kháng cự nào, chỉ có làn môi hồng dần tê đi...
Mềm mại, dịu êm và ẩm ướt...
Nụ hôn đầu...
Đôi bàn tay xinh xắn, thiếu nữ 16 đưa lên ôm vào mặt hắn, cảm nhận hơi ấm từ làn da...
Thương nhớ...
Lưỡi tìm vào, lưỡi đón nhận...
Tay ai đó khẽ vuốt làn eo thon...
Mịn mềm như nhung lụa...
Ngực nép vào ngực...
Chân thon khẽ nhón lên...
Nơi giữa đôi chân, chạm vào nơi giữa đôi chân...
Cứng...
"A! Ngươi bại hoại!" Như Nguyệt ngượng đỏ cả mặt, dùng răng cắn nhẹ vào lưỡi Dương rồi quay lưng chạy biến đi mất.
Dương đứng nhìn theo cô bé, lòng vẫn còn si mê...
Đọc tiếp: Chương 32: Some Hai Chị Em
Quay lại: Chương 30: Tử Linh
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu

