Chương 30: Tử Linh


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 388
Chỉ vài phút trôi qua, kết hợp với nỗ lực sau 3 năm quay tay và sự vội vàng không vướng bận chuyện cô gái có sướng hay không, Dương nhanh chóng đưa bản thân lên đỉnh.
Khi tinh dịch của Dương xuất vào tử cung cô gái cũng chính là lúc trăng vừa toàn vẹn, linh hồn cô gái như được tưới một dòng thánh thủy và bắt đầu hồi phục...
Đôi mắt sắc sảo hé mở...
"Phi Công... là chàng sao... Chàng muốn dung hợp linh hồn với ta?"
Dương giật mình, vội chém liều: "Ờ... ờ... ta là phi công đây..." Nói xong, mặt Dương đơ ra vì bất ngờ và say mê, gương mặt tuyệt mỹ, ánh mắt sắc bén lạnh lùng của Nữ Thần Tử Vong không ngờ lại lộ ra nét thẹn thùng khiến lòng người xao động.
Dung hợp hoàn thành, khắp người Dương tỏa ra một vầng khí chất đen như bóng tối rồi tan biến vào hư vô. Thôn Thiên Địa tăng lên một tầng, sinh ra khả năng tự hấp tụ liên tục, trong mọi lúc mọi nơi, linh hồn sẽ không ngừng tự hấp thu một lượng nhỏ linh lực thiên địa, giúp người tu luyện không cần vận công cũng có thể tiến bộ với tốc độ chậm.
Trong lúc Dương và cô gái đang say trong cơn mê tình, chợt rầm một cái, cánh cửa mật thất vỡ tan, một bóng người áo tím ngã ra nền phòng, là Hải Hạ.
Hải Hạ thân hình te tua gượng dậy, dù là Chúa Tể nhưng hắn cũng không thể nào sánh bằng một Chúa Tể lâu năm như Đại Nhật.
Thấy Hải Hạ, Dương sợ hãi đứng dậy kéo quần lên chạy ra cửa, tông phải thân hình to lớn của Đại Nhật Chúa Tể rồi bật ngửa ra đất.
Đại Nhật Chúa Tể không thèm ngó Dương vì nghĩ hắn là một thuộc hạ của Tử cung, giơ mũi kiếm về phía Hải Hạ và nói: "Ngươi còn chạy đi đâu! Ủa!" Đang nói, Đại Nhật chợt rùng mình vì phát hiện một luồng sát khí khủng khiếp nhắm thẳng vào mình.
"To gan! Dám làm hỏng chuyện của ta?" Cô gái kéo áo ngồi dậy, mái tóc tím bồng bềnh, đôi mắt tím sắc lạnh liếc Đại Nhật, giọng nói sắc lẻm lạnh lùng phát ra từ đôi môi hồng tuyệt diệu.
"Cung nghênh Nữ Thần!" Hải Hạ thấy Nữ Thần hồi tỉnh, liền mừng rỡ cúi mình hành lễ.
"Nàng là Nữ Thần Tử Vong!" Đại Nhật hoảng hồn lui lại thủ thế.
Cô gái phớt lờ Đại Nhật và Hải Hạ, gương mặt lạnh lùng ma mị không ngờ lại hướng đến Dương nở một nụ cười bẽn lẽn như thiếu nữ 18, nàng nói nhẹ: "Phi Công, chàng lại đây với thiếp..."
Dương trợn mắt, ngu sao lại.
Hải Hạ liền chen vào: "Thưa Nữ Thần, hắn không phải Phi Công, hắn là Võ Phi Dương, cháu nội của Phi Công và Diễm Kiều!"
Đại Nhật Chúa Tể khi biết thiếu niên vừa tông phải mình chính là Võ Phi Dương, liền tiến tại kéo hắn lui ra sau.
Gương mặt đang cười bẽn lẽn của Nữ Thần Tử Vong bắt đầu biến chuyển, trở lại với nét mặt lạnh lùng u ám. Nàng im lặng, thầm cảm nhận một lượng tinh dịch ấm áp đang nằm trong tử cung mình, sau đó lại liếc sang Dương.
"Giống lắm... nhưng cũng khác lắm... Ngươi không phải chàng..." Nàng khẽ nói, như chỉ để mình mình nghe, rồi nàng đứng dậy...
"Các ngươi đi hết đi, ta muốn yên tĩnh..." Nàng buồn bã nói, rồi răng cắn chặt môi...
Đại Nhật thở phào, vội cúi mình chào nàng rồi định dắt Dương đi.
Thấy nét buồn bã của nàng, Dương chợt cảm thấy tim hắn có gì đó đau nhói, buộc miệng hỏi: "Nàng tên là gì?"
"Th... ta tên Tử Linh..." Nàng run run đáp, sau đó phất tay ra hiệu đuổi người...
"Nhưng thưa Nữ Thần, hiến tế đã thành công, giờ ta giết hắn được chứ?" Hải Hạ cố níu kéo.
"Ngươi muốn giết ai?" Tử Linh trở lại giọng lạnh lùng.
"Hắn!" Hải Hạ chỉ tay vào Dương: "Ta phải giết hắn, vì ông và cha hắn mà Diễm Kiều bị vấy bẩn, nàng đã hứa sẽ giúp ta trả thù!"
"Cút khỏi đây ngay!" Tử Linh liếc Hải Hạ bằng một ánh mắt sắc đến nỗi làm Dương tưởng Hải Hạ đã bị chém bay đầu, quanh người nàng tỏa ra những luồng khí tức màu tím hư ảo.
"V... vâng!" Hải Hạ miễn cưỡng cùi chào lần nữa rồi quay ra, nhìn Dương bằng ánh mắt ăn tươi nuốt sống.
Đại Nhật cũng cúi chào Tử Linh lần nữa rồi kéo Dương ra ngoài, Hải Hạ cũng đi theo, nhưng không làm gì được Dương vì có Đại Nhật Chúa Tể bảo vệ.
Dù đang thắng thế nhưng vì sự xuất hiện của Nữ Thần Tử Vong, Đại Nhật Chúa Tể đành kiêng kỵ rút quân, tránh chuyện nàng ta tức giận đem cả đoàn giết sạch.
Dương theo đoàn quân trở về Sài thành, trong lòng háo hức muốn xem bọn Nhật, My, Sinh, Chung, Trần đã lớn thế nào, và sẽ vui mừng ra sao khi thấy hắn trở về sau 3 năm mất tích. Hí hửng không bao lâu, Dương chợt nhớ đến Diễm, không biết 3 năm hắn mất tích nàng ra sao, nhất định phải về nhà một chuyến.
"Ngươi đấy, vì ngươi mà đại ca trùm nhà ta cứ theo đày đọa ta mãi!"
Dương đang ngồi trên xe ngựa nghĩ vu vơ, Đại Nhật Chúa Tể oai vệ ngồi đối diện nói.
"Ý ông nói Như Nhật? Hắn giờ ra sao rồi ạ?" Dương thích thú hỏi.
Đại Nhật Chúa Tề nhướng mày: "Như Nhật nào? À! Nó đang dự thi liên học viện, hôm nay là vòng cuối rồi đấy! Mẹ bà nó giờ mới nhớ! Về lẹ xem nào!"
Đại Nhật Chúa Tể nói xong, vội túm áo Dương đạp không bay về hướng Sài thành.
Năm nay, cuộc thi được Hoàng thành - Huế đăng cai tổ chức, nhưng sân vận động Thống Nhất - Sài thành vẫn chật ních khán giả đến cổ vũ đội nhà qua truyền hình trực tiếp. Khi Đại Nhật Chúa Tể đem Dương đến nơi thì trận đấu đã gần đến hồi kết, trên màn hình chỉ còn Hoài Bão và Sùng Hạo đối chiến.
"Và trên màn hình của chúng ta, Bạch long bá vương Sùng Hạo đối chiến Vô sắc tiên vũ Nguyễn Hoài Bão, liệu ai sẽ chiến thắng và đoạt ngôi vô địch?"
Hai thiếu niên đứng đối diện nhau, Sùng Hạo thân hình săn chắc lực lưỡng với gương mặt anh tuấn mạnh mẽ và mái tóc bạc cắt ngắn, từ trên cơ thể hắn bắt đầu mọc ra một bộ giáp vảy rồng màu trắng, một cái sừng và một cái đuôi, trông còn oai vệ hơn xa 3 năm trước.
Hoài Bão đồng thời cũng tiên hóa, cả người lơ lững được bọc trong một quả cầu ánh sáng pha lê rồi mọc ra một đôi cánh trong suốt với hào quang lấp lánh hơn xưa, vóc người hắn vẫn thư sinh, gương mặt đang trưởng thành càng thêm anh tuấn.
Binh!
Cả hai lao vào nhau rồi dội ra, nơi va chạm bắn ra những tia lửa.
Linh lực chiến thể lực.
Binh! Binh! Binh!
Liên tiếp là những pha xông thẳng vào nhau nảy lửa, đất đá nứt vỡ văng tung tóe, khói bụi mù mịt.
Sau một tràng dài va chạm và rượt đuổi, Sùng Hạo rút ra một thanh kiếm dài trong suốt...
"Thuận Thiên kiếm!"
"Chính là thần bảo Thuận Thiên kiếm! Liệu Hoài Bão có cản nổi không?"
Sùng Hạo lui ra, tay nắm chặt cán kiếm chuẩn bị chém một đường kiếm kinh thiên.
Đọc tiếp: Chương 31: Tái Ngộ
Quay lại: Chương 29: Huyết Nguyệt

Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
1 2 3 ... 5 Sau
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000746s. Total load: 0.006177

pacman, rainbows, and roller s