Disneyland 1972 Love the old s

Chương 53: Ngày Đầu Ở Đồi Xanh Lộng Gió


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 291
Dương đánh răng xong thì Hồng Ảnh đã mang về hai con gà, nàng phất tay gom đống gỗ hôm qua Dương xây nhà dư thành một đống lớn, sau đó dùng hỏa linh lực đốt lên, đống củi lập tức cháy bùng.
Hồng Ảnh nhìn một trong hai con gà với vẻ mặt như xin lỗi nó, rồi đem ném con gà đang giãy như điên vào đống lửa.
Dương đang chăm chú nhìn, thấy Hồng Ảnh "nướng gà" bằng cách ném con gà sống vô lửa thì gật gù: "Không ngờ lại có cách nướng gà lạ như vậy... chắc sẽ ngon lắm đây!"
Năm phút sau, Hồng Ảnh lấy ra một cục đen thui...
"Cái này ăn vô có chết không sư phụ?" Dương nghi nghi hỏi.
Hồng Ảnh đỏ mặt: "Ngươi ăn hết đi, ta không có đói."
Dương nhìn khối đen nóng hổi, tự an ủi mình: "Chắc nàng ta nướng kiểu ăn mày, bên ngoài đen nhưng bên trong rất thơm ngon!"
Thế là Dương gõ nhẹ mấy cái lên con gà, chỉ sau vài cú gõ, con gà nát vụn như than.
"Bình minh đẹp quá!" Hồng Ảnh vờ như không thấy, lãng sang chuyện khác.
Dương bó tay với bà nữ thần này, tự giác đem con gà còn lại ra làm thịt rồi dùng gia vị mang theo từ lúc vào mộ Đinh Tiên Hoàng ra ướp vào bỏ lên lửa nướng.
Nướng một lúc, mùi thơm bắt đầu dậy lên, Bảo Ngọc vốn thích ăn gà nướng do Dương làm nên lúc này đang ngồi trên vai hắn, hai tay chống cằm háo hức chờ đợi. Không ngờ Hồng Ảnh nghe mùi thơm cũng mon men lại gần. Trông điệu bộ nàng lúc này cũng không khác gì Bảo Ngọc khiến Dương thích thú bật cười.
"Sư phụ sống một mình mà không biết nấu ăn sao?" Dương hỏi.
Hồng Ảnh đáp: "Ai nói ta không biết, chẳng qua... ta không muốn nấu thôi, không ăn vẫn sống khỏe như thường..."
Thần cấp, linh lực chuyển hóa thành thần lực, cơ thể trở nên bất tử, cho nên không cần ăn uống vẫn có thể sống tốt, nhưng tất nhiên vẫn có thể ăn uống để thưởng thức hương vị món ăn.
Dương vẫn còn rất nhiều điều tò mò về Hồng Ảnh, hắn hỏi tiếp: "Sư phụ sống một mình ở đây bao lâu rồi?"
"Uhm... chắc cũng ngàn năm... thỉnh thoảng cũng ra ngoài dạo chơi..."
Ngàn năm cô độc... trong lòng Dương dâng lên nỗi xót xa, nàng đẹp như vậy, hoạt bát như vậy, tại sao phải đi sống ở nơi hoang sơ quạnh vắng này... Dương muốn hiểu, nhưng không dám hỏi...
"Chín rồi!" Dương lấy con gà nướng vàng ươm ra khỏi đống lửa, bọc linh lực vào ngón tay xé một bên đùi gà, da gà vàng ươm phát ra âm thanh giòn rụm, lớp thịt mềm bóng loáng bung ra, nước thịt nhễu xuống phả hương thơm phức.
"Mời sư phụ ăn gà nướng." Dương đưa chiếc đùi cho Hồng Ảnh, làm Bảo Ngọc đang hóng hớt bĩu môi ganh tỵ.
Hồng Ảnh nhận lấy chiếc đùi thơm phức ngon lành, gương mặt xinh đẹp ửng hồng rực rỡ: "Cảm ơn!"
"Sư phụ ăn thử xem ngon không?" Dương cười.
Mùi hương kêu gọi Hồng Ảnh, nàng đưa chiếc đùi gà lên, duyên dáng hé hàm răng ngọc ra xé một miếng nhỏ. Hương tan vào mũi, vị tan vào lưỡi, dai dai mềm mềm mặn mặn ngọt ngọt, lại có chút cay cay, đây là Dương thấy Hồng Ảnh thích ăn ớt nên đặc biệt thêm vào nữa bên, bên còn lại không có ớt là dành cho Bảo Ngọc.
Hồng Ảnh nhắm mắt cảm nhận kỹ từng hương vị, đã lâu rồi nàng không được nếm một món ăn tươi ngon nóng hổi như vầy, quả là khác hẳn với những món đồ cúng trong điện thờ Hỏa Diễm Nữ Thần.
"Uhm... Ngon quá!" Hồng Ảnh đáp rồi cắn thêm một miếng da gà giòn rụm.
"Papa thiên vị! Nghỉ chơi với papa!"
Bảo Ngọc hờn dỗi bĩu môi, Dương bật cười ha hả rồi xé cái đùi còn lại ra, cô bé liền quên cả hờn bay lên nhận lấy.
Ăn xong rồi thì vào vấn đề chính, Hồng Ảnh bắt Dương ngồi giữa sân để nàng bắt đầu giúp hắn khống chế Huyết ảnh yêu hỏa.
"Ngươi có cảm thấy linh lực trong linh hồn đang yếu dần không?"
Dương nhíu mày suy nghĩ rồi đáp: "Không ạ!"
Hồng Ảnh hỏi tiếp: "Và cũng không hề tăng lên đúng không?"
"Vâng!"
"Đây là do huyết hỏa đang không ngừng thiêu đốt linh lực của ngươi, đồng thời công pháp của ngươi cũng đang bổ sung lại một lượng tương đương. Nhưng huyết hỏa càng đốt càng cháy mạnh, rất nhanh sẽ bắt đầu vượt qua tốc độ phát triển của linh hồn ngươi, cuối cùng là hồn ngươi bị cháy rụi."
Hồng Ảnh đi một vòng quanh Dương, sau đó nói tiếp: "Nhưng đây cũng là cơ hội cho ngươi, Huyết ảnh yêu hỏa này ngươi hấp thu từ tinh thạch hay là từ huyết hỏa tự nhiên?"
"Là từ tinh thạch." Dương đáp.
Hồng Ảnh gật đầu: "Vậy thì càng tốt, huyết hỏa từ tinh thạch yếu hơn và cũng ít hung bạo hơn huyết hỏa từ tự nhiên. Ngươi có biết một đóa Huyết ảnh yêu hỏa tự nhiên mạnh ở mức nào không?"
Dương đoán: "Chắc khoảng Linh Vương?"
Hồng Ảnh gật đầu: "Về lý thuyết thì đúng! Nhưng không thể dùng hệ thống cấp bậc để đo sức mạnh của các thuộc tính biến dị loại đế vương, bởi vì khi chúng bùng phát hoàn toàn thì đến Chúa Tể muốn thu phục cũng phải chật vật. Điều ta muốn nói là, Huyết ảnh yêu hỏa cũng có linh lực dự trữ của riêng nó, nếu ngươi thu phục được nó thì lượng linh lực dự trữ đó sẽ tiêu tán bởi vì biến dị thuộc tính không thể nào mạnh hơn chính chủ nhân nó."
Dương nói: "Ý sư phụ là... lúc linh lực của nó tiêu tán, ta sẽ vận công hấp thu trở lại?"
Hồng Ảnh ký đầu Dương một cái đau điếng: "Ngu ngốc! Linh lực tiêu tán khác hẳn linh lực tự nhiên, muốn hấp thu dễ lắm sao? Cũng may cho ngươi là có ta, thời điểm ngươi thu phục được huyết hỏa thì ta có thể giúp ngươi giữ lại một phần nhỏ linh lực của nó trong linh hồn ngươi. Sau đó ngươi mới dần luyện hóa thành linh lực bản thân."
"Vâng! Vậy giờ làm liền đi sư phụ!"
"Làm gì?" Hồng Ảnh nhướng mày.
Dương tròn mắt: "Thì thu phục huyết hỏa?"
Hồng Ảnh mỉm cười nhưng lại khiến Dương cảm thấy cực kỳ nguy hiểm, nàng nói: "Ừ... Vậy ta bỏ áp chế cho ngươi thu phục..."
Nói xong, Hồng Ảnh nhẹ nhàng đặt ngón tay lên giữa trán Dương...
Gần như ngay lập tức, người Dương bắt đầu bốc hỏa, huyết hỏa hung bạo được giải thoát bắt đầu thiêu đốt cơ thể hắn, hắc lôi ngay sau đó cũng xông ra khiêu chiến khiến cho Dương đau đớn nóng rát đến cùng cực.
"A A A...." Dương gào to đau đớn.
Gào một hồi, Dương cảm thấy huyết hỏa bắt đầu dịu xuống rồi trở lại bình thường, hắn thở hồng hộc rồi mừng rỡ: "Sư phụ! Hình như ta thu phục được rồi này?"
Hồng Ảnh quác mắt: "Được cái gì? Là ta mới áp chế lại đấy!"
Dương tiu nghĩu xịu xuống.
Đọc tiếp: Chương 54: Đệ Nhất Du Côn
Quay lại: Chương 52: Hồng Ảnh

Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
1 2 3 ... 5 Sau
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000008s. Total load: 0.000875