Cười một lúc, Hồ Mị Như ngửa đầu lên trời nói: "Lãm! Ta và chàng có duyên không phận, vậy thì ở đây, một đứa là con trai giống hệt như chàng, một đứa là truyền nhân hoàn hảo nhất của ta, cho chúng nó kết thành phu thê để thay chúng ta giải quyết tình thù, chàng thấy thế nào?"
"Ta thấy đếch được!" Một giọng bực dọc vang lên, thêm hai bóng người trồi lên mặt hồ, Dương và Triệu Nhị.
"Dương! Sao ngươi lại đến đây!" Như Nguyệt thấy Dương xuất hiện, liền ngạc nhiên chạy đến.
Sùng Hạo cũng ngạc nhiên khi thấy Dương, sau đó quay sang Triệu Nhị: "Triệu Nhị, Lung Linh đâu?"
Triệu Nhị đã từng gặp qua Sùng Hạo, ngạc nhiên đáp: "Sùng Hạo, sao ngươi cũng ở đây? Công chúa không có trong này sao?"
Nhưng mọi cuộc trò chuyện đều bị cắt ngang khi Hồ Mị Như phẫn nộ quát lên: "Tên nhóc hỗn xược!"
Lại một luồng linh lực bắn đến, nhưng Dương biết mình dại mồm nên đã sớm đề phòng, Ngự Lôi Thuật khởi động, một tay hắn đẩy nhẹ Như Nguyệt ra, một tay ôm eo Triệu Nhị nhảy tránh khỏi vùng linh lực của Hồ Mị Như trong gang tấc.
Đánh hụt, Hồ Mị Như lần nữa tung đòn, mang theo Triệu Nhị nên Dương biết nếu cứ thế này sẽ không tránh kịp, buộc phải Tiên Long hóa và kết hợp Hắc Kim Thánh Khải tạo thành một lớp khiên để đỡ đòn.
Như Nguyệt dường như ngạc nhiên vì Dương không mang nàng đi mà lại mang theo cô gái mặt nạ kia, lúc này mới hoàn hồn chạy ra cản: "Tổ tiên, xin dừng lại..."
Hồ Mị Như quát: "Nguyệt! Tránh ra! Tên Sùng Hạo kia xúc phạm ta thì ta có thể tha, nhưng tên này dám xúc phạm Sùng Lãm! Ta phải giết hắn!"
"Tổ tiên, xin người hãy tha cho hắn..."
Dương tiến đến nắm tay Nguyệt kéo nàng lui ra sau mình và nói: "Đừng lo, bà ta không giết nổi ta đâu."
Nhưng Nguyệt đã thấy tính khí nóng nảy của Hồ Mị Như nên biết bà không nói đùa, ngăn Dương lại và nói: "Ngươi mau xin lỗi tổ tiên đi..."
Hồ Mị Như quát: "Nguyệt! Còn không mau tránh ra! Chờ ta giết hắn xong sẽ tổ chức hôn lễ cho ngươi và Sùng Hạo ngay tại đây!"
Dương tức giận: "Mẹ bà nó! Sao dạo này toàn gặp mấy mụ già đẹp đẹp mà điên điên vậy nè! Bà muốn chồng thì tự đi mà lấy..." Dương hít sâu một hơi, trừng mắt nhìn Hồ Mị Như rồi tự tin hùng hồn khẳng định rõ từng chữ: "Sùng Hạo là chồng ta! Nhầm, Như Nguyệt là vợ ta!"
Hồ Mị Như nhướng mày: "Như Nguyệt là vợ ngươi? Ngươi có biết ta là ai không?"
Dương đổi thái độ, lễ phép cúi chào: "Cháu rể xin ra mắt tổ tiên, hề hề..."
Hồ Mị Như cười nhạt: "Cháu rể? Ngươi biết Hồ tộc ta thù ghét nhất là gì không? Là ba tộc Nhân - Tiên - Long! Chính vì bọn chúng mà tộc ta gần như tuyệt diệt! Vậy mà ngươi, kẻ mang Long Thể Bá Vương cùng với Tiên Vũ, điều cực kỳ hiếm xảy ra ngay đối với những kẻ mang Nhân cốt, Long thể và Tiên huyết thuần khiết nhất, lại đòi làm rể của Hồ tộc? Nực cười!"
Dương hỏi vặn: "Ta không được? Thế tại sao tên này cũng mang Long Thể Bá Vương lại được?"
Hồ Mị Như khinh bỉ: "Ngươi lấy tư cách gì so với hắn? Cha hắn là ai ngươi biết không? Còn ngươi, cha mẹ ngươi là cái thá gì?"
Dương nghiến răng: "Hừ! Không nể bà lớn thì ta lấy đại bác bắn bể sọ bà rồi! Thời đại nào rồi mà còn mang cái tư tưởng con ông cháu cha cổ hủ như vậy hả?"
"Hừ! Lắm lời, Nguyệt, sao ngươi lại đi quan tâm cái thứ láo xược này!"
Nguyệt khuyên can: "Tổ tiên bớt giận... Hắn thật sự là người con yêu... Tuy hắn có hơi mồm mép... có hơi xấu xa... có hơi xảo trá... có một chút... đê tiện... một chút biến thái... bệnh hoạn... và... và..."
Thấy Nguyệt đang nhíu mày suy nghĩ những "ưu điểm" của mình, Dương cười khổ: "Cảm ơn nàng đã nói tốt về ta trước mặt tổ tiên."
"Nhưng không hiểu sao con thật sự rất thích hắn..."
Một câu đơn giản nhưng đủ gây một trận sóng ấm áp trong lòng, Dương ôm Nguyệt vào lòng và nhìn về phía Hồ Mị Như bằng ánh mắt tự tin, như muốn nói rằng không gì có thể chia cắt hắn và Như Nguyệt.
Hồ Mị Như trầm xuống, sau đó gật gù: "Được... được... Vậy ta cho ngươi một thử thách nhỏ để chứng minh tình cảm của ngươi là thật..."
Hồ Mị Như chỉ vào Triệu Nhị: "Giết con bé này ngay lập tức!"
Hết chương 140
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
"Ta thấy đếch được!" Một giọng bực dọc vang lên, thêm hai bóng người trồi lên mặt hồ, Dương và Triệu Nhị.
"Dương! Sao ngươi lại đến đây!" Như Nguyệt thấy Dương xuất hiện, liền ngạc nhiên chạy đến.
Sùng Hạo cũng ngạc nhiên khi thấy Dương, sau đó quay sang Triệu Nhị: "Triệu Nhị, Lung Linh đâu?"
Triệu Nhị đã từng gặp qua Sùng Hạo, ngạc nhiên đáp: "Sùng Hạo, sao ngươi cũng ở đây? Công chúa không có trong này sao?"
Nhưng mọi cuộc trò chuyện đều bị cắt ngang khi Hồ Mị Như phẫn nộ quát lên: "Tên nhóc hỗn xược!"
Lại một luồng linh lực bắn đến, nhưng Dương biết mình dại mồm nên đã sớm đề phòng, Ngự Lôi Thuật khởi động, một tay hắn đẩy nhẹ Như Nguyệt ra, một tay ôm eo Triệu Nhị nhảy tránh khỏi vùng linh lực của Hồ Mị Như trong gang tấc.
Đánh hụt, Hồ Mị Như lần nữa tung đòn, mang theo Triệu Nhị nên Dương biết nếu cứ thế này sẽ không tránh kịp, buộc phải Tiên Long hóa và kết hợp Hắc Kim Thánh Khải tạo thành một lớp khiên để đỡ đòn.
Như Nguyệt dường như ngạc nhiên vì Dương không mang nàng đi mà lại mang theo cô gái mặt nạ kia, lúc này mới hoàn hồn chạy ra cản: "Tổ tiên, xin dừng lại..."
Hồ Mị Như quát: "Nguyệt! Tránh ra! Tên Sùng Hạo kia xúc phạm ta thì ta có thể tha, nhưng tên này dám xúc phạm Sùng Lãm! Ta phải giết hắn!"
"Tổ tiên, xin người hãy tha cho hắn..."
Dương tiến đến nắm tay Nguyệt kéo nàng lui ra sau mình và nói: "Đừng lo, bà ta không giết nổi ta đâu."
Nhưng Nguyệt đã thấy tính khí nóng nảy của Hồ Mị Như nên biết bà không nói đùa, ngăn Dương lại và nói: "Ngươi mau xin lỗi tổ tiên đi..."
Hồ Mị Như quát: "Nguyệt! Còn không mau tránh ra! Chờ ta giết hắn xong sẽ tổ chức hôn lễ cho ngươi và Sùng Hạo ngay tại đây!"
Dương tức giận: "Mẹ bà nó! Sao dạo này toàn gặp mấy mụ già đẹp đẹp mà điên điên vậy nè! Bà muốn chồng thì tự đi mà lấy..." Dương hít sâu một hơi, trừng mắt nhìn Hồ Mị Như rồi tự tin hùng hồn khẳng định rõ từng chữ: "Sùng Hạo là chồng ta! Nhầm, Như Nguyệt là vợ ta!"
Hồ Mị Như nhướng mày: "Như Nguyệt là vợ ngươi? Ngươi có biết ta là ai không?"
Dương đổi thái độ, lễ phép cúi chào: "Cháu rể xin ra mắt tổ tiên, hề hề..."
Hồ Mị Như cười nhạt: "Cháu rể? Ngươi biết Hồ tộc ta thù ghét nhất là gì không? Là ba tộc Nhân - Tiên - Long! Chính vì bọn chúng mà tộc ta gần như tuyệt diệt! Vậy mà ngươi, kẻ mang Long Thể Bá Vương cùng với Tiên Vũ, điều cực kỳ hiếm xảy ra ngay đối với những kẻ mang Nhân cốt, Long thể và Tiên huyết thuần khiết nhất, lại đòi làm rể của Hồ tộc? Nực cười!"
Dương hỏi vặn: "Ta không được? Thế tại sao tên này cũng mang Long Thể Bá Vương lại được?"
Hồ Mị Như khinh bỉ: "Ngươi lấy tư cách gì so với hắn? Cha hắn là ai ngươi biết không? Còn ngươi, cha mẹ ngươi là cái thá gì?"
Dương nghiến răng: "Hừ! Không nể bà lớn thì ta lấy đại bác bắn bể sọ bà rồi! Thời đại nào rồi mà còn mang cái tư tưởng con ông cháu cha cổ hủ như vậy hả?"
"Hừ! Lắm lời, Nguyệt, sao ngươi lại đi quan tâm cái thứ láo xược này!"
Nguyệt khuyên can: "Tổ tiên bớt giận... Hắn thật sự là người con yêu... Tuy hắn có hơi mồm mép... có hơi xấu xa... có hơi xảo trá... có một chút... đê tiện... một chút biến thái... bệnh hoạn... và... và..."
Thấy Nguyệt đang nhíu mày suy nghĩ những "ưu điểm" của mình, Dương cười khổ: "Cảm ơn nàng đã nói tốt về ta trước mặt tổ tiên."
"Nhưng không hiểu sao con thật sự rất thích hắn..."
Một câu đơn giản nhưng đủ gây một trận sóng ấm áp trong lòng, Dương ôm Nguyệt vào lòng và nhìn về phía Hồ Mị Như bằng ánh mắt tự tin, như muốn nói rằng không gì có thể chia cắt hắn và Như Nguyệt.
Hồ Mị Như trầm xuống, sau đó gật gù: "Được... được... Vậy ta cho ngươi một thử thách nhỏ để chứng minh tình cảm của ngươi là thật..."
Hồ Mị Như chỉ vào Triệu Nhị: "Giết con bé này ngay lập tức!"
Hết chương 140
Đọc tiếp: Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Quay lại: Chương 139: Hồ Tây
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
