Nhưng lúc này, đôi mắt Kinh Vô Nguyệt đột nhiên đổi sang màu tím, hắn vẫn đứng yên nhưng có một thứ như làn khói màu tím hiện ra và ngăn trở những thanh kiếm của Lục Văn Minh, còn sau lưng hắn, Lục Văn Minh đang đâm tới thì chợt cảm thấy đầu mình đau như búa bổ, trợn mắt nhìn lên thì kinh hoàng tột độ khi thấy từ trên vai Vô Nguyệt, một cánh tay tím quỷ dị đang chộp vào đầu hắn, cánh tay này bóp mạnh đến nỗi đầu Lục Văn Minh méo mó rồi bị những ngón tay đâm thủng.
"Ta đâu có ngạc nhiên, ta định nói là ta biết từ sớm rồi, nhưng ngươi gấp gáp quá...", Kinh Vô Nguyệt lạnh lùng nói, còn sau lưng, cánh tay quái dị mọc từ vai hắn bóp đến vỡ nát sọ đầu Lục Văn Minh.
Cảnh tượng không quá kinh hoàng trong một thế giới ngập tràn giết chóc, nhưng cánh tay quái dị kia lại khiến nhiều người ngạc nhiên đến bật mình khỏi ghế, cả 5 vị lãnh đạo Việt Hồn hội cũng làm điều tương tự.
"Đó là thứ gì?"
"Một cánh tay khác mọc trên vai, nhưng trông quái dị ghê tởm giống như cánh tay của..."
"Quỷ!", sư phụ của Hoài Bão nói.
"Quỷ?" Hoài Bão hỏi lại.
"Đúng, là Quỷ! Ngươi biết những cực hạn Chúa Tể khi không thể đột phá lên cấp bậc cao hơn trước khi tuổi thọ chấm dứt thì sẽ ra sao không?"
"Sẽ chết?" Hoài Bão nói.
Lão sư phụ gật đầu: "Đúng vậy! Sẽ chết, nhưng từng có một tên Chúa Tể trong lòng ngập tràn thù hận, hắn đột phá thất bại nhiều lần, nhưng hắn không muốn chết... Vậy là ôm theo thù hận, hắn sáng tạo ra một con đường khác, không cần đột phá mà vẫn sống, dù là vất vưỡng... Thành Quỷ! Những kẻ trở thành Quỷ, cơ thể tan biến, linh hồn vẫn tồn tại và có thể nhập xác người khác..."
"Nghe ra thì chẳng khác gì tàn hồn Chúa Tể thông thường... Tất nhiên, vì cơ bản là vậy, nhưng khác ở chỗ, tàn hồn Chúa Tể bình thường không cách nào tái sinh cơ thể, nhưng Quỷ thì có cách, chính là mượn xác kẻ khác, và... ăn thịt đồng loại. Trong quá trình này, cơ thể người chứa chấp Quỷ sẽ dần thụ thai, ăn thịt đồng loại càng nhiều, cái thai càng phát triển, cho đến khi đủ để sinh sản, và đứa bé sinh ra chính là cơ thể mới của Quỷ. Nhưng điều này không có nghĩa là hoàn toàn tái sinh, bởi dù có lại cơ thể, nhưng trong linh hồn Quỷ lúc này chỉ còn lại thù oán tàn bạo, không có tình người, không biết vui buồn, không có sự thỏa mãn hay hối hận... Hơn nữa còn phải duy trì ăn thịt đồng loại theo chu kỳ để bảo đảm cơ thể không bị phân hủy, và sức mạnh của hắn thì cũng chỉ có thể phát huy toàn lực theo một chu kỳ nhất định..."
"Vậy Kinh Vô Nguyệt này..." Hoài Bão sởn gai ốc.
"Có thể hắn là vật chủ của Quỷ, nhưng ta nghĩ khả năng cao hắn chính là một con Quỷ! Dù sao cũng phải giết hắn trước khi hắn trưởng thành, nếu không sẽ sinh ra một thảm họa..."
Hoài Bão nghiêm trọng nói: "Giết hắn thì có thể... nhưng còn cái thứ đang bị phong ấn trong lòng núi..."
Lão sư phụ nói: "Thứ đó... Nếu nó thoát ra, chúng ta lập tức rời khỏi nơi này!"
"Tại sao?"
"Khi nãy ta đã xuống thăm dò, nó không chết..."
"Không chết? Đã qua mấy nghìn năm..."
"Ta không chắc lắm, nhưng dường như trước khi bị phong ấn, nó đã cố gắng đột phá thành Thần, vốn sẽ thành công nhưng bị phá hoại và chỉ thành công một nữa, nghĩa là nó hiện tại là Bán Thần, không bất tử, cũng không có Thần lực nhưng có thể duy trì cơ thể sống nhiều nghìn năm."
Cái viễn cảnh chuẩn bị đối đầu một Cực Hạn Chúa Tể thành Quỷ và đứng ngay trên đầu một Cực Hạn Chúa Tể thành Bán Thần khiến Hoài Bão không lạnh cũng run. Nhìn sang bên cạnh, thấy Dương và Sùng Hạo cũng trưng ra bộ mặt nghiêm trọng, không hiểu sao trong lòng Hoài Bão lại cảm thấy một phần ấm lên, tuổi trẻ, cùng bạn bè liều mạng một trận cũng đủ gọi là hào hùng.
Thấy Hoài Bão nhìn mình bằng ánh mắt kỳ dị, Sùng Hạo trừng mắt: "Nhìn cái gì thằng kia!"
Dương liền chen vào: "Hắn để ý ngươi từ lâu rồi mà chưa dám nói đó!"
Hoài Bão trừng mắt nhìn Dương: "Ta không phải loại thế giới khác như ngươi!"
Dương giật mình: "Sao ngươi biết ta là người thế giới khác?"
Hoài Bão mừng như bắt được vàng: "Đấy! Hắn tự nhận hắn là thế giới thứ 3, không phải ta nói nha!"
Sùng Hạo nghe được liền nhích chân tránh xa Dương ra.
Thì ra ý Hoài Bão không phải như Dương tưởng, liền thở phào nhẹ nhõm: "Má! Làm cứ tưởng... Ủa! Ta không phải bê đê! Ngươi mới bê đê!"
Hoài Bão đốp lại: "Ngươi ấy!"
Sùng Hạo khuyên can: "Hai ngươi đập nhau đi! Thằng nào thua là bê đê, thắng... cũng là bê đê nốt!"
"Hừ! Đập thằng Hạo trước!"
Bốp! Binh! Hự!
Khán giả trợn mắt há mồm: "Tụi nó làm trò mèo gì vậy?"
Kinh Vô Nguyệt trở lại bình thường, lạnh lùng nhìn Dương như muốn ăn tươi nuốt sống.
Còn ở trụ sở Việt Hồn hội, Lục Văn Minh thảm vong khiến mặt năm vị lãnh đạo không còn giọt máu.
"Triển khai kế hoạch hai, giải phóng Đại Ân, sau đó di tàn toàn bộ người của chúng ta và phá hủy tất cả cổng ra vào phế tích..."
Hết chương 123
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
"Ta đâu có ngạc nhiên, ta định nói là ta biết từ sớm rồi, nhưng ngươi gấp gáp quá...", Kinh Vô Nguyệt lạnh lùng nói, còn sau lưng, cánh tay quái dị mọc từ vai hắn bóp đến vỡ nát sọ đầu Lục Văn Minh.
Cảnh tượng không quá kinh hoàng trong một thế giới ngập tràn giết chóc, nhưng cánh tay quái dị kia lại khiến nhiều người ngạc nhiên đến bật mình khỏi ghế, cả 5 vị lãnh đạo Việt Hồn hội cũng làm điều tương tự.
"Đó là thứ gì?"
"Một cánh tay khác mọc trên vai, nhưng trông quái dị ghê tởm giống như cánh tay của..."
"Quỷ!", sư phụ của Hoài Bão nói.
"Quỷ?" Hoài Bão hỏi lại.
"Đúng, là Quỷ! Ngươi biết những cực hạn Chúa Tể khi không thể đột phá lên cấp bậc cao hơn trước khi tuổi thọ chấm dứt thì sẽ ra sao không?"
"Sẽ chết?" Hoài Bão nói.
Lão sư phụ gật đầu: "Đúng vậy! Sẽ chết, nhưng từng có một tên Chúa Tể trong lòng ngập tràn thù hận, hắn đột phá thất bại nhiều lần, nhưng hắn không muốn chết... Vậy là ôm theo thù hận, hắn sáng tạo ra một con đường khác, không cần đột phá mà vẫn sống, dù là vất vưỡng... Thành Quỷ! Những kẻ trở thành Quỷ, cơ thể tan biến, linh hồn vẫn tồn tại và có thể nhập xác người khác..."
"Nghe ra thì chẳng khác gì tàn hồn Chúa Tể thông thường... Tất nhiên, vì cơ bản là vậy, nhưng khác ở chỗ, tàn hồn Chúa Tể bình thường không cách nào tái sinh cơ thể, nhưng Quỷ thì có cách, chính là mượn xác kẻ khác, và... ăn thịt đồng loại. Trong quá trình này, cơ thể người chứa chấp Quỷ sẽ dần thụ thai, ăn thịt đồng loại càng nhiều, cái thai càng phát triển, cho đến khi đủ để sinh sản, và đứa bé sinh ra chính là cơ thể mới của Quỷ. Nhưng điều này không có nghĩa là hoàn toàn tái sinh, bởi dù có lại cơ thể, nhưng trong linh hồn Quỷ lúc này chỉ còn lại thù oán tàn bạo, không có tình người, không biết vui buồn, không có sự thỏa mãn hay hối hận... Hơn nữa còn phải duy trì ăn thịt đồng loại theo chu kỳ để bảo đảm cơ thể không bị phân hủy, và sức mạnh của hắn thì cũng chỉ có thể phát huy toàn lực theo một chu kỳ nhất định..."
"Vậy Kinh Vô Nguyệt này..." Hoài Bão sởn gai ốc.
"Có thể hắn là vật chủ của Quỷ, nhưng ta nghĩ khả năng cao hắn chính là một con Quỷ! Dù sao cũng phải giết hắn trước khi hắn trưởng thành, nếu không sẽ sinh ra một thảm họa..."
Hoài Bão nghiêm trọng nói: "Giết hắn thì có thể... nhưng còn cái thứ đang bị phong ấn trong lòng núi..."
Lão sư phụ nói: "Thứ đó... Nếu nó thoát ra, chúng ta lập tức rời khỏi nơi này!"
"Tại sao?"
"Khi nãy ta đã xuống thăm dò, nó không chết..."
"Không chết? Đã qua mấy nghìn năm..."
"Ta không chắc lắm, nhưng dường như trước khi bị phong ấn, nó đã cố gắng đột phá thành Thần, vốn sẽ thành công nhưng bị phá hoại và chỉ thành công một nữa, nghĩa là nó hiện tại là Bán Thần, không bất tử, cũng không có Thần lực nhưng có thể duy trì cơ thể sống nhiều nghìn năm."
Cái viễn cảnh chuẩn bị đối đầu một Cực Hạn Chúa Tể thành Quỷ và đứng ngay trên đầu một Cực Hạn Chúa Tể thành Bán Thần khiến Hoài Bão không lạnh cũng run. Nhìn sang bên cạnh, thấy Dương và Sùng Hạo cũng trưng ra bộ mặt nghiêm trọng, không hiểu sao trong lòng Hoài Bão lại cảm thấy một phần ấm lên, tuổi trẻ, cùng bạn bè liều mạng một trận cũng đủ gọi là hào hùng.
Thấy Hoài Bão nhìn mình bằng ánh mắt kỳ dị, Sùng Hạo trừng mắt: "Nhìn cái gì thằng kia!"
Dương liền chen vào: "Hắn để ý ngươi từ lâu rồi mà chưa dám nói đó!"
Hoài Bão trừng mắt nhìn Dương: "Ta không phải loại thế giới khác như ngươi!"
Dương giật mình: "Sao ngươi biết ta là người thế giới khác?"
Hoài Bão mừng như bắt được vàng: "Đấy! Hắn tự nhận hắn là thế giới thứ 3, không phải ta nói nha!"
Sùng Hạo nghe được liền nhích chân tránh xa Dương ra.
Thì ra ý Hoài Bão không phải như Dương tưởng, liền thở phào nhẹ nhõm: "Má! Làm cứ tưởng... Ủa! Ta không phải bê đê! Ngươi mới bê đê!"
Hoài Bão đốp lại: "Ngươi ấy!"
Sùng Hạo khuyên can: "Hai ngươi đập nhau đi! Thằng nào thua là bê đê, thắng... cũng là bê đê nốt!"
"Hừ! Đập thằng Hạo trước!"
Bốp! Binh! Hự!
Khán giả trợn mắt há mồm: "Tụi nó làm trò mèo gì vậy?"
Kinh Vô Nguyệt trở lại bình thường, lạnh lùng nhìn Dương như muốn ăn tươi nuốt sống.
Còn ở trụ sở Việt Hồn hội, Lục Văn Minh thảm vong khiến mặt năm vị lãnh đạo không còn giọt máu.
"Triển khai kế hoạch hai, giải phóng Đại Ân, sau đó di tàn toàn bộ người của chúng ta và phá hủy tất cả cổng ra vào phế tích..."
Hết chương 123
Đọc tiếp: Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
Quay lại: Chương 122: Phi Thường Vô Thường
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
