Hun như bóng muộn một hồi, Đức Cường thần sư mới buông Dương ra, gọi Dương, Thiên Lý thánh sư và Lệ, Mộng, My vào nơi riêng tư để giải thích ngọn nguồn sự việc. Đương nhiên chuyện Dương lên đến tầng 100 cao ốc Trí Tuệ sẽ được Đức Cường thần sư giấu kín, chuyện thí sinh yêu cầu giấu kín thành tích cũng không phải chuyện hiếm nên không quá nhiều người thắc mắc.
Sau khi được thần sư Đức Cường giải thích vấn đề, rằng lão nhờ Dương tìm một món linh kim hiếm có, Thiên Lý tò mò hỏi Dương: "Vậy ngươi đã vượt đến tầng bao nhiêu?"
Dương hỏi ngược lại: "Trước đây ông vượt đến tầng bao nhiêu?"
Thiên Lý thánh sư nét mặt tự hào, nhưng trước mặt một thần sư nào dám cao ngạo, ra vẻ khiêm tốn: "Cố lắm mới đến được tầng 70..."
"Ờ... vậy cháu đến tầng 71!"
"Xạo mày!"
"Thật mà! Không tin ông hỏi thành chủ Đức Cường xem!"
Dương liếc qua Đức Cường, lão liền thật thà gật đầu xác nhận với bản mặt không chắc chắn lắm.
Nhìn bản mặt khó tin của Thiên Lý và Lệ, Mộng, My, Dương gãi đầu: "Thật ra cháu chỉ qua tầng 60 thôi..."
Lần này thì Đức Cường đưa ra giấy chứng nhận vượt tháp cho Dương, đến tầng 60 theo giao ước từ trước giữa hai người.
"Vậy là cháu được cưới Lệ, Mộng và My chứ ạ?"
Rõ ràng là Thiên Lý thánh sư không còn gì để nói, mặt lão đơ ra, phải gật đầu mà không thể gật, muốn lắc đầu mà không thể lắc, cuối cùng chỉ đưa ra một câu miễn cưỡng: "Khi nào mẹ ngươi đến hỏi thì ta sẽ cho tổ chức cưới..."
Điều này thì Dương cũng đồng ý. Nhưng nhìn Lệ, Mộng và My đang cười e thẹn mà rạng rỡ, trong lòng Dương nổi lên máu cầm thú, thầm soạn sẵn một kịch bản để khai trương My đồng thời thử trò tay 4 với cả 3 nàng, cũng là dịp khai trương cái năng lực đặc biệt có được sau khi Long Hóa cấp độ 2 mà hắn mới phát hiện trong thời gian nằm sấp dưỡng mông.
Xong chuyện, Dương được Đức Cường gọi đến một phòng bí mật.
Trên bàn là món linh bảo hạ cấp kia, thần sư Đức Cường đã lắp ráp hoàn thiện, chỉ còn chờ Dương mang Kim Tinh Vạn Năm về lắp vào.
Cả hai nín thờ chờ đợi khi bàn tay Đức Cường đặt viên kim tinh sáng chói vào vị trí của nó.
Âm thanh ma sát chói tai vang lên, Đức Cường đóng lớp vỏ vào và đưa cho Dương.
"Ngươi kích hoạt đi!"
"Nhưng do ngài tạo ra mà..."
"Không có ngươi thì không có nó!" Đức Cường thần sư dứt khoát, việc kích hoạt một món bảo vật mới được sáng tạo có ý nghĩa giống như việc người cha lần đầu tiên nhìn thấy đứa con mới sinh của mình, nhưng Đức Cường vẫn quyết định trao cơ hội duy nhất này cho Dương, bởi hắn là người dùng nó, tương lai nếu món bảo vật này trở thành thần bảo, sinh ra linh trí thì Dương chính là người thân thiết nhất của nó.
"Được, vậy cháu kích hoạt, còn tên do ngài đặt nhé?"
"Đồng ý!"
Dương cầm lấy, đưa linh lực vào để khởi động món bảo vật tâm huyết của thần sư Đức Cường, lập tức món bảo vật này tỏa ra thứ ánh sáng chói lóa dị thường, dù sáng chói khắp phòng nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ món bảo vật ở trung tâm nguồn sáng.
"Đây là... dị tượng của Kỳ Bảo xuất thế!" Đức Cường thần sư kích động đến run rẫy.
Với những loại bảo vật, bảo đan đặc biệt (như Kỳ Bảo mới được sáng tạo, Thần Bảo, Thần Đan mới được hình thành,...) sẽ sinh ra những dị tượng với quy mô khác nhau, nhưng dù là dị tượng nhỏ như Kỳ Bảo mới sáng tạo cũng là cực kỳ hiếm thấy.
"Chúc mừng ngài thành công sáng tạo ra một Kỳ Bảo!" Dương tươi cười, nhưng lại phát hiện ra quanh người Đức Cường thần sư tỏa ra một lượng linh lực lớn.
"Đột phá?" Dương ngạc nhiên.
Đúng vậy, xóa bỏ khúc mắc trong lòng, Đức Cường thần sư đã thành công vượt qua cấp bậc Linh Đế, sẵn sàng tiến vào cấp bậc Chúa Tể. Vốn đã tích tụ linh lực nhiều năm, hiện tại Đức Cường thành sư có thể lập tức đột phá.
Để đột phá Chúa Tể cần một lượng linh lực khổng lồ, khi đạt đến Linh Đế cấp cao và lĩnh ngộ thuần thục cảnh giới Hư Hóa, người luyện hồn sẽ có thể thu gom linh lực tự nhiên để tích trữ vào một kho chứa trong linh hồn để dự phòng. Lượng linh lực này sau khi đột phá dù thành công hay thất bại cũng sẽ tiêu tán.
"Ngon!" Dương mừng rỡ, khi Đức Cường thần sư ngồi xếp bằng vận công đột phá thì hắn cũng ngồi xếp bằng vận công ăn hôi, chờ đợi lượng linh lực tự nhiên tản ra là lập tức hốt vào.
Ba tiếng sau, hai người một già một trẻ cùng mở mắt ra cười hà hà đắc ý, riêng Đức Cường thần sư đã trẻ ra thấy rõ nhờ đột phá cấp bậc thành công.
"Nhóc! Công pháp của ngươi lợi hại lắm!"
"Hà hà! Chúc mừng thành chủ sáng tạo ra Kỳ Bảo và thành công đột phá lên Chúa Tể!"
Một lời chúc mừng, nhưng thật ra là Dương đang nhắc khéo. Đức Cường thần sư có chút luyến tiếc, nhưng vẫn rất biết ơn Dương vì nhớ hắn mà lão đột phá Chúa Tể, giữ lại cái mạng già, lão lấy ra một chiếc chìa khóa màu bạch kim được chạm trỗ tinh xảo đưa cho Dương: "Đây là chìa khóa Tri Thức, người giữ chìa khóa này chính là chủ nhân của tòa nhà Tri Thức, cũng là chủ nhân của Giả kim thành!"
Phen này hời to, Dương cười đến tét miệng nhận lấy, nhưng lại yêu cầu Đức Cường thần sư giúp hắn che giấu thân phận, bởi hắn còn quá yếu để có thể ngồi lên chiếc ngai thành chủ.
"Còn món Kỳ Bảo này, ngài muốn đặt tên là gì ạ?"
Đước Cường suy nghĩ rồi đáp: "Đa Tình!"
"Đa Tình? Tại sao lại có tên này?"
Đức Cường thần sư nhướng mày: "Một cái cán kiếm mà lưỡi kiếm nào cũng đút vào được..."
"À rồi hiểu! Còn chuyện này cháu muốn nhờ ngài..."
"Chuyện gì?"
"Hiện tại đã hoàn thành tâm huyết, sắp tới chắc ngài đã rảnh rỗi, cháu muốn nhờ ngài tiếp tục quản lý Giả kim thành, ngoài ra..."
Dương lấy ra một chồng bản vẽ đặt lên bàn: "Đây là một số bảo vật do cháu thiết kế, ngài xem thử đi."
Đức Cường thần sư tò mò lấy xem thử rồi trợn mắt ngạc nhiên: "Thánh Bảo hạ cấp!", lật vài trang rồi lại thốt lên: "Thánh Bảo trung cấp!", "Trời ạ còn cả Thánh Bảo cao cấp! Sao toàn là Thánh Bảo thế này!"
Là một giả kim thuật gia gạo cội, đương nhiên phải biết để sáng tạo một Thánh Bảo gian nan cỡ nào, bản thiết kế Thánh Bảo quý giá cỡ nào, vậy mà Dương dễ dàng lấy ra hàng chục bản vẽ, càng giúp Đức Cường chắc chắn trong Dương có tàn hồn một vị Thần sư, nhưng đây là bí mật cá nhân nên lão cũng không dám hỏi nhiều, bởi có thể lưu lại tàn hồn thì cũng là Chúa Tể trở lên.
"Cháu sẽ tặng toàn bộ bản thiết kế và công nghệ đi kèm cho ngài với một điều kiện..."
"Điều kiện gì?"
"Trong hai tháng tới hãy chế tạo cho cháu ít nhất ba món, tiền công và tiền nguyên liệu cháu sẽ trả, nếu không đủ thì cho cháu nợ nhé..."
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
Sau khi được thần sư Đức Cường giải thích vấn đề, rằng lão nhờ Dương tìm một món linh kim hiếm có, Thiên Lý tò mò hỏi Dương: "Vậy ngươi đã vượt đến tầng bao nhiêu?"
Dương hỏi ngược lại: "Trước đây ông vượt đến tầng bao nhiêu?"
Thiên Lý thánh sư nét mặt tự hào, nhưng trước mặt một thần sư nào dám cao ngạo, ra vẻ khiêm tốn: "Cố lắm mới đến được tầng 70..."
"Ờ... vậy cháu đến tầng 71!"
"Xạo mày!"
"Thật mà! Không tin ông hỏi thành chủ Đức Cường xem!"
Dương liếc qua Đức Cường, lão liền thật thà gật đầu xác nhận với bản mặt không chắc chắn lắm.
Nhìn bản mặt khó tin của Thiên Lý và Lệ, Mộng, My, Dương gãi đầu: "Thật ra cháu chỉ qua tầng 60 thôi..."
Lần này thì Đức Cường đưa ra giấy chứng nhận vượt tháp cho Dương, đến tầng 60 theo giao ước từ trước giữa hai người.
"Vậy là cháu được cưới Lệ, Mộng và My chứ ạ?"
Rõ ràng là Thiên Lý thánh sư không còn gì để nói, mặt lão đơ ra, phải gật đầu mà không thể gật, muốn lắc đầu mà không thể lắc, cuối cùng chỉ đưa ra một câu miễn cưỡng: "Khi nào mẹ ngươi đến hỏi thì ta sẽ cho tổ chức cưới..."
Điều này thì Dương cũng đồng ý. Nhưng nhìn Lệ, Mộng và My đang cười e thẹn mà rạng rỡ, trong lòng Dương nổi lên máu cầm thú, thầm soạn sẵn một kịch bản để khai trương My đồng thời thử trò tay 4 với cả 3 nàng, cũng là dịp khai trương cái năng lực đặc biệt có được sau khi Long Hóa cấp độ 2 mà hắn mới phát hiện trong thời gian nằm sấp dưỡng mông.
Xong chuyện, Dương được Đức Cường gọi đến một phòng bí mật.
Trên bàn là món linh bảo hạ cấp kia, thần sư Đức Cường đã lắp ráp hoàn thiện, chỉ còn chờ Dương mang Kim Tinh Vạn Năm về lắp vào.
Cả hai nín thờ chờ đợi khi bàn tay Đức Cường đặt viên kim tinh sáng chói vào vị trí của nó.
Âm thanh ma sát chói tai vang lên, Đức Cường đóng lớp vỏ vào và đưa cho Dương.
"Ngươi kích hoạt đi!"
"Nhưng do ngài tạo ra mà..."
"Không có ngươi thì không có nó!" Đức Cường thần sư dứt khoát, việc kích hoạt một món bảo vật mới được sáng tạo có ý nghĩa giống như việc người cha lần đầu tiên nhìn thấy đứa con mới sinh của mình, nhưng Đức Cường vẫn quyết định trao cơ hội duy nhất này cho Dương, bởi hắn là người dùng nó, tương lai nếu món bảo vật này trở thành thần bảo, sinh ra linh trí thì Dương chính là người thân thiết nhất của nó.
"Được, vậy cháu kích hoạt, còn tên do ngài đặt nhé?"
"Đồng ý!"
Dương cầm lấy, đưa linh lực vào để khởi động món bảo vật tâm huyết của thần sư Đức Cường, lập tức món bảo vật này tỏa ra thứ ánh sáng chói lóa dị thường, dù sáng chói khắp phòng nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ món bảo vật ở trung tâm nguồn sáng.
"Đây là... dị tượng của Kỳ Bảo xuất thế!" Đức Cường thần sư kích động đến run rẫy.
Với những loại bảo vật, bảo đan đặc biệt (như Kỳ Bảo mới được sáng tạo, Thần Bảo, Thần Đan mới được hình thành,...) sẽ sinh ra những dị tượng với quy mô khác nhau, nhưng dù là dị tượng nhỏ như Kỳ Bảo mới sáng tạo cũng là cực kỳ hiếm thấy.
"Chúc mừng ngài thành công sáng tạo ra một Kỳ Bảo!" Dương tươi cười, nhưng lại phát hiện ra quanh người Đức Cường thần sư tỏa ra một lượng linh lực lớn.
"Đột phá?" Dương ngạc nhiên.
Đúng vậy, xóa bỏ khúc mắc trong lòng, Đức Cường thần sư đã thành công vượt qua cấp bậc Linh Đế, sẵn sàng tiến vào cấp bậc Chúa Tể. Vốn đã tích tụ linh lực nhiều năm, hiện tại Đức Cường thành sư có thể lập tức đột phá.
Để đột phá Chúa Tể cần một lượng linh lực khổng lồ, khi đạt đến Linh Đế cấp cao và lĩnh ngộ thuần thục cảnh giới Hư Hóa, người luyện hồn sẽ có thể thu gom linh lực tự nhiên để tích trữ vào một kho chứa trong linh hồn để dự phòng. Lượng linh lực này sau khi đột phá dù thành công hay thất bại cũng sẽ tiêu tán.
"Ngon!" Dương mừng rỡ, khi Đức Cường thần sư ngồi xếp bằng vận công đột phá thì hắn cũng ngồi xếp bằng vận công ăn hôi, chờ đợi lượng linh lực tự nhiên tản ra là lập tức hốt vào.
Ba tiếng sau, hai người một già một trẻ cùng mở mắt ra cười hà hà đắc ý, riêng Đức Cường thần sư đã trẻ ra thấy rõ nhờ đột phá cấp bậc thành công.
"Nhóc! Công pháp của ngươi lợi hại lắm!"
"Hà hà! Chúc mừng thành chủ sáng tạo ra Kỳ Bảo và thành công đột phá lên Chúa Tể!"
Một lời chúc mừng, nhưng thật ra là Dương đang nhắc khéo. Đức Cường thần sư có chút luyến tiếc, nhưng vẫn rất biết ơn Dương vì nhớ hắn mà lão đột phá Chúa Tể, giữ lại cái mạng già, lão lấy ra một chiếc chìa khóa màu bạch kim được chạm trỗ tinh xảo đưa cho Dương: "Đây là chìa khóa Tri Thức, người giữ chìa khóa này chính là chủ nhân của tòa nhà Tri Thức, cũng là chủ nhân của Giả kim thành!"
Phen này hời to, Dương cười đến tét miệng nhận lấy, nhưng lại yêu cầu Đức Cường thần sư giúp hắn che giấu thân phận, bởi hắn còn quá yếu để có thể ngồi lên chiếc ngai thành chủ.
"Còn món Kỳ Bảo này, ngài muốn đặt tên là gì ạ?"
Đước Cường suy nghĩ rồi đáp: "Đa Tình!"
"Đa Tình? Tại sao lại có tên này?"
Đức Cường thần sư nhướng mày: "Một cái cán kiếm mà lưỡi kiếm nào cũng đút vào được..."
"À rồi hiểu! Còn chuyện này cháu muốn nhờ ngài..."
"Chuyện gì?"
"Hiện tại đã hoàn thành tâm huyết, sắp tới chắc ngài đã rảnh rỗi, cháu muốn nhờ ngài tiếp tục quản lý Giả kim thành, ngoài ra..."
Dương lấy ra một chồng bản vẽ đặt lên bàn: "Đây là một số bảo vật do cháu thiết kế, ngài xem thử đi."
Đức Cường thần sư tò mò lấy xem thử rồi trợn mắt ngạc nhiên: "Thánh Bảo hạ cấp!", lật vài trang rồi lại thốt lên: "Thánh Bảo trung cấp!", "Trời ạ còn cả Thánh Bảo cao cấp! Sao toàn là Thánh Bảo thế này!"
Là một giả kim thuật gia gạo cội, đương nhiên phải biết để sáng tạo một Thánh Bảo gian nan cỡ nào, bản thiết kế Thánh Bảo quý giá cỡ nào, vậy mà Dương dễ dàng lấy ra hàng chục bản vẽ, càng giúp Đức Cường chắc chắn trong Dương có tàn hồn một vị Thần sư, nhưng đây là bí mật cá nhân nên lão cũng không dám hỏi nhiều, bởi có thể lưu lại tàn hồn thì cũng là Chúa Tể trở lên.
"Cháu sẽ tặng toàn bộ bản thiết kế và công nghệ đi kèm cho ngài với một điều kiện..."
"Điều kiện gì?"
"Trong hai tháng tới hãy chế tạo cho cháu ít nhất ba món, tiền công và tiền nguyên liệu cháu sẽ trả, nếu không đủ thì cho cháu nợ nhé..."
Đọc tiếp: Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Quay lại: Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu

