CHƯƠNG 4: TRƯỚC LỄ CƯỚI


- Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
- Lượt Xem: 138
Nói thực thì bốn cô nữ sinh phòng Vi Vi đã được xem là rất không mê trai rất không mê trai rồi, nhưng trên thế giới này cũng có một dạng nhân vật mà bảo người ta không mê thì rất không bình thường.
Chẳng hạn như Tiêu Nại.
Tiêu Nại của khoa Công nghệ thông tin, nhân vật phong vân đẳng cấp nhất Đại học A, nếu trường mà cũng làm một bảng xếp hạng như trong game thì no.1 chắc chắn cũng về tay Tiêu Nại chứ không lẫn vào đâu được. Trước tiên khoan nói đến chuyện chàng là thiên tài trong lĩnh vực phần mềm khiến người ta bàng hoàng thảng thốt, và cả chuyện mang về vinh quang cho trường khi vào học được hơn ba năm đã dẫn đội đi tham gia cuộc thi lớn về lập trình quốc tế ACM, chỉ riêng chuyện chàng tinh thông đàn tranh cờ vây, còn từng là tuyển thủ bơi lội đại diện cho trường tham gia thi đấu giành giải vàng v.v… đã khiến đám học sinh đủ hít khói rồi. Ngoài ra tướng mạo cũng rất tuấn tú ưu nhã, phong thái tuyệt đỉnh, quả khiến người ta không xiêu vẹo cũng khó.
Có điều mê thì mê chứ con gái trong khoa chẳng ai dám vượt lên theo đuổi chàng, một mặt là do chàng rất ít khi đến trường, tuy cùng một khoa nhưng không thân quen, mặt khác là, chàng đứng ở một nơi quá cao, và cũng quá ngạo mạn, trong thần thái luôn toát lên vẻ hờ hững thờ ơ khiến người khác không dám đến gần.
Vi Vi chỉ có ít lần đứng xa xa nhìn thấy anh, trong đó có lần thấy anh từ chối một cô bạn ở khoa khác, cô nàng ấy chặn anh lại để đưa một thứ gì đó kiểu thư từ, chắc là thư tình, kết quả đừng nói là người ta không nhận mà còn không thèm liếc mắt nhìn một cái, bước chân cũng không hề chậm tí nào, cứ thế mà lướt qua.
Kỳ quặc là, anh ta ngạo mạn thế, nhưng quan hệ với bọn con trai thì rất tốt, nam sinh trong khoa đều rất phục anh, nghe nói anh đã lập công ty riêng từ lâu, không ít cao thủ trong khoa đã bị chính anh khoét đi mất.
Truyền thuyết về Tiêu Nại còn rất nhiều mà phần lớn cũng từ các thầy cô mà ra, vì cha mẹ anh là giáo sư khoa khảo cổ và lịch sử của trường. Nghe nói cha mẹ Tiêu Nại đều bản tính thanh cao và thanh bần truyền thống, đến Tiêu Nại thì bỗng đột biến gene, mới học cấp hai đã biết hợp tác với ông chú mở tiệm internet, khi ấy máy tính còn chưa phổ cập, đúng vào thời điểm các tiệm internet ăn nên làm ra nhất, còn có lời đồn anh bán nhà bán cửa để chơi cổ phiếu kiếm tiền bạc tỉ, loạn xạ cả lên, không biết đâu thật đâu giả.
Chỉ là một con tôm nhỏ trong khoa, Vi Vi đương nhiên cũng rất hâm mộ Đại Thần, mấy phần mềm nhỏ rất dễ sử dụng trong máy tính của cô là tác phẩm làm chơi của Đại Thần n năm trước đây. Đại Thần nay đã là sinh viên năm cuối, sau này càng không thể thấy được anh trong trường rồi, Vi Vi nhìn vào game, biểu tượng của Nhất Tiếu Nại Hà vẫn xám xịt, lại nhìn đồng hồ, 5 giờ 40, thế là nhân đó tắt máy tính, chạy đến nhà thi đấu bóng rổ với đám bạn cùng phòng.
Lúc đến đó thì không khí đã huyên náo lắm rồi, bạn trai của Hiểu Linh là Đại Chung đứng trước cửa đón các cô, đưa vào chỗ ngồi đã để dành trước.
Hiểu Linh vừa đi vừa nói: “Đại Chung, Tiêu Nại đâu, anh nói là anh ấy sẽ ra sân mà?”
Đại Chung bất mãn: “Em đến để xem anh hay xem anh Tiêu?” Đại Chung là hậu vệ chủ lực của đội bóng rổ khoa Công nghệ thông tin, hôm nay chắc chắn phải ra sân.
Hiểu Linh không chịu thua: “Đương nhiên là đến xem Tiêu Nại rồi, anh có gì đáng xem đâu.”
Ba cô còn lại cũng gật đầu, Đại Chung tuyệt vọng, ủ rũ hồi lâu mới nói: “Anh Tiêu chắc chắn không thi đấu đâu, còn có đến xem hay không thì chưa biết, hình như có chuyện đột xuất.”
Đám con gái bỗng thấy thất vọng, nếu vừa nãy ánh mắt còn lóe lên ánh sáng 100W thì giờ chỉ còn lại chừng 10W, có điều vẫn may, không khí cuồng nhiệt trong nhà thi đấu rất nhanh đã làm các cô hưng phấn trở lại.
Đang lúc đợi trận đấu bắt đầu thì một cậu chàng cao to khoác áo đồng phục thi đấu của khoa Công nghệ thông tin bước đến trước mặt các cô, nói chính xác là, bước đến trước mặt Vi Vi, đầu cúi thấp, dáng vẻ lúng túng không nói nổi câu nào, tai đã đỏ nhừ lên.
Bọn Hiểu Linh lúc đó trong lòng dội lên ba chữ – lại nữa rồi!
Quả nhiên, ngần ngừ một lúc lâu, cậu chàng cao lớn khỏe mạnh ấp úng nói: “Vi Vi sư tỉ, nếu bọn em thắng thì em có thể mời chị đi ăn khuya không?”
Vi Vi vẻ trấn tĩnh nhìn lại cậu ta, hỏi ngược lại: “Cậu có thua không?”
“Tất nhiên là không!” Cậu chàng bị khích, ngẩng đầu lên.
“Vậy cố lên nhé!” Vi Vi nở nụ cười cưng chiều như trưởng bối (?), rất chi là đại tỉ khuyến khích tiểu sư đệ.
“Vâng! Sư tỉ! Em nhất định sẽ thắng!”
Tiểu sư đệ ôm quả bóng rổ rất phấn khích chạy vào sân.
“……”
“……”
“……”
Bên trên là tiếng lòng của ba người Hiểu Linh, Nhị Hỷ, Ty Ty.
Nhị Hỷ nói: “Tiểu sư đệ này dễ lừa thật đó.”
Ty Ty phản bác: “Ghét nhất kiểu bọn nhóc ranh này, lấy thắng thua trong trận đấu ra ép người, nếu Vi Vi từ chối thì lại chẳng thua rồi còn đổ thừa ấy chứ.”
Hiểu Linh: “Thủ đoạn từ chối của Vi Vi nhà ta càng ngày càng lợi hại!”
Vi Vi cười hì hì, vờ làm ra vẻ khiêm tốn: “Quá khen quá khen, làm nhiều rồi cũng thành quen ấy mà.”
Tiếp theo là một người nào đó bị đánh một trận không thương tiếc, thiếu nợ đòn điển hình mà!
Đọc tiếp: CHƯƠNG 5: HÔN LỄ LINH ĐÌNH
Quay lại: CHƯƠNG 3: ĐƯỢC CẦU HÔN

Danh sách chương
CHƯƠNG 1: BỊ ĐÁ RỒI
CHƯƠNG 2: VI VI CƯỚP CHỒNG
CHƯƠNG 3: ĐƯỢC CẦU HÔN
CHƯƠNG 4: TRƯỚC LỄ CƯỚI
CHƯƠNG 5: HÔN LỄ LINH ĐÌNH
CHƯƠNG 6: KẺ THEO ĐUÔI – VI VI
CHƯƠNG 7: GIA TỘC TIỂU VŨ
CHƯƠNG 8: GẶP GỠ TRÊN ĐƯỜNG
CHƯƠNG 9: QUYẾT ĐẤU
CHƯƠNG 10: NHAM HIỂM, QUÁ NHAM HIỂM
CHƯƠNG 11: VIDEO CLIP
CHƯƠNG 12: BẠCH Y HỒNG ẢNH
CHƯƠNG 13: NGƯỜI ẤY CHẲNG PHẢI TA
CHƯƠNG 14: NHIỆM VỤ BIẾN THÁI
CHƯƠNG 15: GIANG HỒ TÁI KIẾN
CHƯƠNG 16: Ở BÊN HUYNH
CHƯƠNG 17: CHO PHU NHÂN NHÀ TA NÉM CHƠI THÔI
CHƯƠNG 18: CHUNG KẾT
CHƯƠNG 19: VỠ LẼ
CHƯƠNG 20: TA BIẾT
CHƯƠNG 21: ANH ĐANG ĐỢI EM
CHƯƠNG 22: LÀ ANH ẤY
CHƯƠNG 23: CẶP ĐÔI KHÓ THÀNH NHẤT
CHƯƠNG 24: TRẬN BÓNG RỔ CHIA TAY
Chương 25: CUỘC CHIẾN CHỚP NHOÁNG
CHƯƠNG 26: ĐỀU LÀ NGƯỜI MÌNH CẢ!
CHƯƠNG 27: ANH SẼ CHỊU KHÔNG NỔI
CHƯƠNG 28: ĐI LƯỚT QUA
CHƯƠNG 29: ĐỘI NHÓM LẠ LÙNG NHẤT LỊCH SỬ
CHƯƠNG 30: ĐẲNG CẤP CỦA CAO THỦ
CHƯƠNG 31: MỸ NHÂN SƯ HUYNH
CHƯƠNG 32: LỜI ĐỒN THỔI
CHƯƠNG 33: NGÕ HẸP
CHƯƠNG 34: CHÂN THỰC
CHƯƠNG 35: BÙ CỦA HỒI MÔN
Chương 36: NỤ HÔN PHỚT NHẸ
Chương 37: MẠCH THƯỢNG HOA KHAI
Chương 38: HOÃN HOÃN QUY HỸ
Chương 39: CÓ PHIỀN CHO CÔ KHÔNG ?
CHƯƠNG 40: TIỂU THỰC TẬP SINH
CHƯƠNG 41: THẾ GIỚI CỦA ANH
CHƯƠNG 42: QUẦN… BƠI
CHƯƠNG 43: BƠI À BƠI…
CHƯƠNG 44: HÀO QUANG
CHƯƠNG 45: ĐỂ EM LÀM KẺ THEO ĐUÔI CỦA ANH NHÉ!
CHƯƠNG 46: KỲ NGHỈ HÈ “VIÊN MÃN”
CHƯƠNG 47: MÃI KHÔNG TẮT NẮNG
CHƯƠNG 48: VĨ THANH
Chương 49: Ngoại truyện 1: Bảng xếp hạng mỹ nữ đại học A
Chương 50: Ngoại truyện 2: Bảng xếp hạng phòng ký túc xá của đại thần
1 2 Sau
- Tứ quái TKKG Tập 4: Tử thần trắng
- Tứ quái TKKG Tập 3: Ngôi mộ trống trên đồng hoang
- Tứ quái TKKG Tập 2: Lão thầy bói mù
- Tứ quái TKKG Tập 1: Thủ phạm tàng hình
- Harry Potter Quyển 4 : Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.001725

Old school Easter eggs.