Polaroid

CHƯƠNG 22: LÀ ANH ẤY


- Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
- Lượt Xem: 136
Đại Thần TWO sao lại làm chuyện nham hiểm thế được, không thể không thể, tuyệt đối không thể!
Lãng phí lương thực là không đạo đức chút nào, vậy là Vi Vi cố gắng ăn đầu cá ing, dì Giang lại bưng đến mấy món ăn nhỏ, gắp vào đầy một bát đưa đến trước mặt Vi Vi, trong miệng Vi Vi đang ngậm cá, không tiện nói, thế là bèn học theo Tiêu Nại, cứng nhắc đưa ngón tay lên biểu thị ý cảm ơn.
Dì Giang cười híp mắt với Vi Vi rồi đáp lại một động tác tay mà Vi Vi không hiểu, Vi Vi vừa quay đầu lại thì thấy Tiêu Nại ở đối diện đang nhìn cô, đôi mày đẹp đẽ, ánh mắt sáng rực.
Vi Vi lúng túng buông tay xuống, đột nhiên thấy mình làm thế thật ngốc quá >o

Vi Vi lặng lẽ ăn món đầu cá, trong lòng nghĩ mình có cần nói gì không nhỉ, len lén ngước lên nhìn người đối diện một cái, anh cũng đang uống nước canh, dáng vẻ nhã nhặn nhưng vui mắt, lặng lẽ không phát ra một tiếng động nào. Hễ anh trầm tư thì sẽ trở về với dáng điệu cao ngạo vốn có, cho dù đang ở trong một tiệm ăn nhỏ cũ kỹ, khí chất thanh cao cũng khiến người ta nhìn rồi sẽ quên đi thế tục.
Tiêu Nại lúc này, lại không giống lắm với Nại Hà trên mạng, dường như càng có thêm khoảng cách… Nhưng nhịp tim đập lại vẫn nhảy nhót dữ dội vui vẻ trong lòng cô.
Hay là thôi đi, nghe nói cha mẹ của Tiêu Nại đều xuất thân từ gia đình trí thức danh giá, không chừng có quy tắc ăn cơm không được nói chuyện hay gì gì đó… Vả lại trong tình trạng cô hiện giờ, không chừng nói càng nhiều lại càng sai, cô vẫn nên giữ lại thực lực cho tương lai thì hơn. Ừ ừ, không sai, an toàn là nhất, cứ ăn cá thôi…
Ăn cá ăn cá…
Thế là, bàn ăn trong một lúc yên tĩnh hẳn, nhưng sự yên tĩnh lúc này không giống với khi đi trên đường ban nãy, dường như đến không khí cũng tràn ngập một cảm giác thật kỳ lạ.
Vẫn tiếng chuông di động quen thuộc phá tan sự yên tĩnh này.
Lúc tiếng chuông vừa vang lên, Vi Vi đã cảm thấy quen quen, lập tức nhận ra rằng, đó chính là đoạn sáo mở đầu video clip “Nữ tặc cướp chồng”.
Sau đó liền thấy Tiêu Nại lấy chiếc di động ra.
Vi Vi ngẩn ngơ nhìn chiếc điện thoại màu trắng bạc trong tay anh, không ngờ chuông di động của Đại Thần lại là bài này?
Chẳng lẽ… chẳng lẽ Đại Thần rất nhớ nhung khoảng thời gian bị cướp hay sao…
Vi Vi nghĩ ngợi lung tung một hồi, Tiêu Nại đã nghe điện thoại, một giọng nam thô lỗ thoắt chốc vẳng ra từ trong điện thoại, âm lượng to đến mức đến Vi Vi cũng nghe được rõ ràng.
“Lão tam, cậu ở đâu vậy? Hôm nay trận chia tay có đến hay không?”
Tiêu Nại quay lại nhìn chiếc đồng hồ trên tường: “Đã nói là bảy giờ mà? Còn sớm.”
“Đến sớm vận động cho nóng người chứ, hôm nay chẳng phải cậu không có việc gì à, đến đây đi, mọi người đều đang chờ cậu đấy.”
“Có việc.”
“Hả? Việc gì, việc gì mà quan trọng thế hả, cậu đang làm gì bây giờ?”
Tiêu Nại trả lời rất bình thản: “Hẹn hò.”
Bên kia đầu dây im lặng một lúc, Vi Vi cầm đũa, cảm thấy, cảm thấy… Cô chẳng còn cảm giác gì cả rồi…
Một lúc sau hình như bên kia đổi người, giọng nói có phần lảnh lót, gào lên còn to hơn người khi nãy: “Lão tam, cậu đang hẹn hò? Dẫn cô ấy đến dẫn cô ấy đến dẫn cô ấy đến!”
Tiêu Nại trấn tĩnh đáp: “Tớ hỏi xem cô ấy có chịu không đã.”
Anh nhìn Vi Vi: “Trận bóng rổ chia tay của năm cuối bọn anh, em có muốn xem không?”
Vi Vi đã bị hai chữ “hẹn hò” làm chấn động đến hồn bay phách lạc, vô thức gật gật đầu, Tiêu Nại bèn trả lời lại với bên kia bằng giọng rất bình tĩnh: “Một chút nữa tớ đưa cô ấy đến.”
Nói xong không đợi bên kia phản ứng, anh cúp luôn điện thoại.
Sau đó… sau đó… tất nhiên là tiếp tục ăn cơm… lẳng lặng… ăn cơm…
Tính tiền.
Vi Vi đang hồn bay phách lạc nghĩ rằng, thật rẻ quá, bao nhiêu là món mà chỉ có hơn năm mươi đồng (tương đương gần 150k nhà mình ^^), lại ngon nữa, sao trước đây chưa từng nghe có quán ăn thế này nhỉ.
Ra khỏi quán ăn nhỏ, Tiêu Nại nói cô đợi anh ở đây, anh về nhà lấy xe.
Vi Vi hồn bay phách lạc nghĩ, ôi, nhà Đại Thần gần đây sao?
Xa xa, Tiêu Nại đạp xe đến.
Vi Vi hồn bay phách lạc nghĩ, thì ra Đại Thần không chỉ đẹp trai khi cưỡi bạch mã, đến cưỡi xe đạp cũng đẹp trai nốt ~ ~ ~
Tiêu Nại dừng xe, nói: “Lên xe!”
Vi Vi hồn bay phách lạc nghĩ, í, Đại Thần đang mời cô đi cùng?
Đi cùng?!
Hai chữ này thoắt chốc vỗ cho Vi Vi quay về hiện thực, trong khoảnh khắc ba hồn chín vía của cô đều quay trở lại.
Nhìn chiếc xe đạp, lại nhìn Đại Thần, người đẹp Vi Vi lắp bắp: “Chuyện này, chuyện này, em…”
Tiêu Nại hơi nhướn mày.
Vi Vi cố trấn tĩnh, “… Anh chở em?”
“Ừ, đường xa như thế chẳng lẽ đi bộ?”
Đường đến nhà thi đấu bóng rổ xa thế mà đi bộ thì tất nhiên rất đáng sợ, nhưng mà… nhưng mà… càng đáng sợ hơn là anh chở em đó!
Vi Vi rầu rầu!
Với danh tiếng nổi như cồn của sư huynh, lại thêm chút danh nho nhỏ của cô, cùng đi xe đạp men theo đường trường, ước chừng sẽ có ngay những lời đồn đại hay ho cho xem! Tuy rằng họ hình như, thì là, có vẻ như đúng là đang phát triển đến những nghi ngờ hay ho ấy, nhưng bây giờ, trước mắt, hiện tại thì chắc chắn là trắng tinh còn hơn cả lông cừu nữa…
“Như thế, như thế không hợp lắm đâu, người ta nhìn thấy sẽ hiểu lầm đó.” Vi Vi cố gắng từ chối khéo léo ing, vành tai lại hơi đỏ lên.
“Hiểu lầm?”
Chẳng lẽ anh chưa hiểu sao? Vi Vi chỉ còn cách nói toạc móng heo ra, “Hiểu lầm chúng ta là, e hèm, là kiểu quan hệ đó…”
Tiêu Nại lặng lẽ nhìn cô, hồi lâu không nói, Vi Vi chợt cảm thấy căng thẳng lạ lùng… Cô không nói gì sai chứ?
Đúng vào khi cô cảm thấy mỗi lúc một căng thẳng hơn, cuối cùng, Tiêu Nại cũng dần dần mở miệng: “Thế chúng ta không phải là kiểu quan hệ đó từ khi nào vậy?”
Đọc tiếp: CHƯƠNG 23: CẶP ĐÔI KHÓ THÀNH NHẤT
Quay lại: CHƯƠNG 21: ANH ĐANG ĐỢI EM

Danh sách chương
CHƯƠNG 1: BỊ ĐÁ RỒI
CHƯƠNG 2: VI VI CƯỚP CHỒNG
CHƯƠNG 3: ĐƯỢC CẦU HÔN
CHƯƠNG 4: TRƯỚC LỄ CƯỚI
CHƯƠNG 5: HÔN LỄ LINH ĐÌNH
CHƯƠNG 6: KẺ THEO ĐUÔI – VI VI
CHƯƠNG 7: GIA TỘC TIỂU VŨ
CHƯƠNG 8: GẶP GỠ TRÊN ĐƯỜNG
CHƯƠNG 9: QUYẾT ĐẤU
CHƯƠNG 10: NHAM HIỂM, QUÁ NHAM HIỂM
CHƯƠNG 11: VIDEO CLIP
CHƯƠNG 12: BẠCH Y HỒNG ẢNH
CHƯƠNG 13: NGƯỜI ẤY CHẲNG PHẢI TA
CHƯƠNG 14: NHIỆM VỤ BIẾN THÁI
CHƯƠNG 15: GIANG HỒ TÁI KIẾN
CHƯƠNG 16: Ở BÊN HUYNH
CHƯƠNG 17: CHO PHU NHÂN NHÀ TA NÉM CHƠI THÔI
CHƯƠNG 18: CHUNG KẾT
CHƯƠNG 19: VỠ LẼ
CHƯƠNG 20: TA BIẾT
CHƯƠNG 21: ANH ĐANG ĐỢI EM
CHƯƠNG 22: LÀ ANH ẤY
CHƯƠNG 23: CẶP ĐÔI KHÓ THÀNH NHẤT
CHƯƠNG 24: TRẬN BÓNG RỔ CHIA TAY
Chương 25: CUỘC CHIẾN CHỚP NHOÁNG
CHƯƠNG 26: ĐỀU LÀ NGƯỜI MÌNH CẢ!
CHƯƠNG 27: ANH SẼ CHỊU KHÔNG NỔI
CHƯƠNG 28: ĐI LƯỚT QUA
CHƯƠNG 29: ĐỘI NHÓM LẠ LÙNG NHẤT LỊCH SỬ
CHƯƠNG 30: ĐẲNG CẤP CỦA CAO THỦ
CHƯƠNG 31: MỸ NHÂN SƯ HUYNH
CHƯƠNG 32: LỜI ĐỒN THỔI
CHƯƠNG 33: NGÕ HẸP
CHƯƠNG 34: CHÂN THỰC
CHƯƠNG 35: BÙ CỦA HỒI MÔN
Chương 36: NỤ HÔN PHỚT NHẸ
Chương 37: MẠCH THƯỢNG HOA KHAI
Chương 38: HOÃN HOÃN QUY HỸ
Chương 39: CÓ PHIỀN CHO CÔ KHÔNG ?
CHƯƠNG 40: TIỂU THỰC TẬP SINH
CHƯƠNG 41: THẾ GIỚI CỦA ANH
CHƯƠNG 42: QUẦN… BƠI
CHƯƠNG 43: BƠI À BƠI…
CHƯƠNG 44: HÀO QUANG
CHƯƠNG 45: ĐỂ EM LÀM KẺ THEO ĐUÔI CỦA ANH NHÉ!
CHƯƠNG 46: KỲ NGHỈ HÈ “VIÊN MÃN”
CHƯƠNG 47: MÃI KHÔNG TẮT NẮNG
CHƯƠNG 48: VĨ THANH
Chương 49: Ngoại truyện 1: Bảng xếp hạng mỹ nữ đại học A
Chương 50: Ngoại truyện 2: Bảng xếp hạng phòng ký túc xá của đại thần
1 2 Sau
- Tứ quái TKKG Tập 4: Tử thần trắng
- Tứ quái TKKG Tập 3: Ngôi mộ trống trên đồng hoang
- Tứ quái TKKG Tập 2: Lão thầy bói mù
- Tứ quái TKKG Tập 1: Thủ phạm tàng hình
- Harry Potter Quyển 4 : Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.001479