Tarzan nheo nheo mắt. Cánh cửa chiếc xe Kombi đã mở ra. Người đàn ông vạm vỡ bước xuống không hề xa lạ với chúng chút nào. Mới đêm hôm qua gã đã ngồi dự tiệc cùng bọng chúng. Đây là chuyến khứ hồi cuối cùng của đời gã tại địa điểm dự tiệc.
- Lão Paul Pauling!
Gaby kêu khe khẽ. Cô càng tôn trọng người bạn trai của mình hơn bao giờ hết. Tarzan đã lên kế hoạch và tiên đoán trước mọi việc diễn ra đêm nay như là hắn đã đi guốc vào bụng bọn tội phạm, từ khi còn ngồi trong phòng riêng của Máy Tính Điện Tử.
Chỉ có điều lão P. P chưa kịp băng qua chiếc cổng sắt sau khi mở khóa bằng chùm chìa khóa đã lấy mẫu của chú tài xế Georg thì… toàn bộ khu vực đã bị những người đại diện pháp luật bao vây. Máy Tính Điện Tử đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình. Chiếc máy bộ đàm của nó lúc này có thể bán đấu giá.
Hai chiếc xe bít bùng của cảnh sát đã chặn hai đầu đường, chưa kể một chiếc xe chỉ huy mui trần đang tiến tới. Công lý bao giờ lại chẳng hùng hậu ở phần cuối.
Ông trùm băng trộm tranh ngồi trong chiếc Kombi phát hiện được tình hình đột biến thì đã quá trễ.
Tuy nhiên hắn vẫn hy vọng ở một nước cờ chót: đào vi thượng sách. Hắn phóng khỏi chiếc xe.
- Đứng lại, không sẽ bị bắn gục!
- Đưa tay lên khỏi đầu! Đây là lực lượng cảnh sát!
Ông trùm riu ríu đưa hai tay lên trời. Không một phút chậm chạp, Tarzan và Gaby lao về phía cổng. Giữa cảnh tranh tối tranh sáng của trời đất, hai quái không thể nhìn rõ mặt ông trùm.
Và… chúng gần như không tin vào thị giác của mình nữa.
Coi, tên đầu đảng băng trộm, kẻ gieo tai họa cho nền văn hóa dân tộc, ông trùm buôn tranh quốc tế không ai khác hơn là vị thầy dạy học của chúng. Ông thầy hội họa luôn nuôi mối căm thù với học sinh mang tên Pauling tự Rembrandt, cũng là tên chỉ huy lúc ẩn lúc hiện chưa một lần bị bắt. Ông ta từng được báo chí đề cập đến bằng bốn chữ Thủ phạm tàng hình. Kẻ tàng hình đã lộ mặt. Bộ mặt mô phạm quân tử rớt xuống. Lão Rembrandt trở thành “ngụy…quân tử” giữa hàng loạt ánh đèn pha.
- Đừng xiết cò súng! Tôi xin khai hết.
Hùm thiêng mạt lộ cũng hèn. Lão Rembrandt trông thật thảm thương. Lão không xứng đáng với bản lãnh của một ông trùm. Lão còn kém cả thằng Kaluschke, xếp băng Black boy từng bị Tarzan cho đo ván. Lão khép nép trông mất vệ sinh làm sao trước sự mai phục của công lý.
Bây giờ thì cả Karl Máy Tính cũng có mặt tại hiện trường. Công Chúa kết luận:
- Cũng may trường trung học của chúng ta chỉ có mỗi mình ông thầy Pauling cá biệt. Cũng may là kẻ đầu sỏ đã bị bắt, môn hội họa của chúng ta sẽ không bị mai một đi.
Tarzan buồn bã nghĩ thầm: Đâu phải riêng gì Rembrandt, còn tới tám công tử ăn chơi băng Black boy đấy chớ. Cứ nhìn cách sinh hoạt trong gia đình Kaluschke thì rõ như ban ngày. Đồng tiền đâu có mua được sự kính trọng của đạo lý con người.
Hắn ngao ngán liếc qua lão râu xồm chuyên viên nghiên cứu mỹ thuật P. P đã bị còng tay dẫn đi ra chiếc xe bít bùng. Lúc đi ngang qua ông anh ruột, lão bất chợt nhổ một bãi nước bọt. Lão khinh thằng anh mất phẩm chất của một vị sếp lớn.
Gã Eddi định chống cự đã lãnh ngay một đá vào cằm. Cú đá có nghề của một viên cảnh sát cao hơn một thước tám. Còn Otto ư? Gã quăng phập chiếc dao găm xuống đất. Gã hiểu thân phận của một thằng sát thử hành nghề ăn trộm về chiều.
Người đội trưởng cảnh sát vỗ vai Tarzan, nhưng anh hướng cái nhìn về Karl nhị quái:
- Tôi là trung úy Scheufel. Người từng nghe điện thoại của một thiếu niên dũng cảm vô danh báo tin về vụ trộm lần trước. Tôi tin rằng đó là một thiếu niên giống hệt các em. Các em rất đáng được tuyên dương trước mọi người lớn. Tôi xác định rằng các em đều được thưởng. Mỗi quý vị sẽ có một khoản tiền lớn xứng đáng với chiến công của mình. Chỉ tiếc rằng tôi không biết được thiếu niên vô danh gọi điện kia là ai!
Tròn Vo chưa bao giờ hãnh diện như vậy. Cánh mũi nó phập phồng. Nó tự hào rằng lòng can đảm của nó không kém ai trong tứ quái. Nhưng nó nghẹn lời trước Tarzan. “Một thiếu niên dũng cảm vô danh”. Đúng rồi, con người của Tarzan vốn khinh tài trọng nghĩa. Đừng hòng hắn xưng họ tên ra để lấy lòng trung úy Scheufel, dù chính hắn, kẻ báo tin, đang đứng trước mặt viên sĩ quan trực ban Sở cảnh sát hôm nào.
Mãi tới bây giờ mưa mới chịu rơi lâm râm.
Kloesen bấm chuông như điên trước nhà cha mẹ mình. Một lúc khá lâu người đầu bếp và chị giúp việc mới ra mở cửa. Họ ngất xỉu ngay lập tức khi nghe cậu chủ nhỏ báo tin sự việc xảy ra. Họ đã ngủ trước đó một giấc mộng thiên thần trong không gian không tiếng động. Hai người cảnh sát có công việc làm liền, các nhân viên công lực rất rành y học. Họ chỉ giựt tóc mai là đủ tỉnh.
Mười một giờ đêm gia đình Sauerlich trở về. Họ sững sờ khi nghe quý tử Kloesen tuyên bố:
- Tarzan đã khám phá ra mưu kế của bọn trộm tranh lúc ba khoe ba cái vé thượng hạng của Nhà hát thành phố. Từ đó tụi con tương kế tựu kế giăng bẫy đúng phong cách của TKKG.
*
Tarzan và Tròn Vo về trường lúc nửa đêm. Chắc chắn Ban giám hiệu sẽ chờ đón vì trung úy Scheufel đã báo chiến công của chúng bằng điện thoại hồi mười giờ cho thầy Gerstner. Hai quái chỉ thấy lòng mình ngậm ngùi. Chúng không muốn đối thủ của mình là một kẻ giả mạo trong nghề dạy học. Tròn Vo Kloesen cố gắng giải thích:
- Không phải tao cố ý lộ hành tung của TKKG. Tao đã trình bày cho ba tao về nội dung này. Đó là tên viết tắt của bốn hiệp sĩ Tarzan Peter Carsten, Karl, Kloesen, Gaby Công Chúa. Mày… chịu chưa?
Tarzan bất cần nỗi khốn khổ của nó. Hắn đang mơ màng vì trái tim… khốn khổ của mình. Trái tim đã cùng “đồng sinh đồng tử” với cô bé Gaby lúc núp trong bụi rậm. Phải làm tiếp tục bài thơ dang dở cho Công Chúa thế nào bây giờ, chẳng lẽ:
Em khoe cả một vườn cây trái
Răng khểnh về đêm thấy bắt thèm
Trái nho nũng nịu trên đầu lưỡi
Có xuýt xoa bằng tôi nhớ em…
Chẳng lẽ một Công Chúa mười lăm tuổi lại nỡ nhăn mặt vì tình bạn của Tarzan hay sao?
Danh sách chương
MỘT: TARZAN GẶP BỌN TRỘM TRANH
HAI: HỘI NGHỊ TAM QUÁI
BA: TARZAN TẢ XUNG HỮU ĐỘT
BỐN: ĐÊM HỘI CHỢ ĐỨNG TIM
NĂM: SỢI DY LEO CỦA NGƯỜI RỪNG
SÁU: TRIẾT LÝ TỪ CHUỒNG CÁ SẤU
BẢY: QUÁN O.K VÀ SÀO HUYỆT MẬT
TÁM: THỦY CHIẾN Ở HỒ ĐÁ BÙN
CHÍN: BIẾN CỐ Ở NHÀ TRÒN VO
MƯỜI: THỦ PHẠM MẤT PHÉP TÀNG HÌNH
- Lão Paul Pauling!
Gaby kêu khe khẽ. Cô càng tôn trọng người bạn trai của mình hơn bao giờ hết. Tarzan đã lên kế hoạch và tiên đoán trước mọi việc diễn ra đêm nay như là hắn đã đi guốc vào bụng bọn tội phạm, từ khi còn ngồi trong phòng riêng của Máy Tính Điện Tử.
Chỉ có điều lão P. P chưa kịp băng qua chiếc cổng sắt sau khi mở khóa bằng chùm chìa khóa đã lấy mẫu của chú tài xế Georg thì… toàn bộ khu vực đã bị những người đại diện pháp luật bao vây. Máy Tính Điện Tử đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình. Chiếc máy bộ đàm của nó lúc này có thể bán đấu giá.
Hai chiếc xe bít bùng của cảnh sát đã chặn hai đầu đường, chưa kể một chiếc xe chỉ huy mui trần đang tiến tới. Công lý bao giờ lại chẳng hùng hậu ở phần cuối.
Ông trùm băng trộm tranh ngồi trong chiếc Kombi phát hiện được tình hình đột biến thì đã quá trễ.
Tuy nhiên hắn vẫn hy vọng ở một nước cờ chót: đào vi thượng sách. Hắn phóng khỏi chiếc xe.
- Đứng lại, không sẽ bị bắn gục!
- Đưa tay lên khỏi đầu! Đây là lực lượng cảnh sát!
Ông trùm riu ríu đưa hai tay lên trời. Không một phút chậm chạp, Tarzan và Gaby lao về phía cổng. Giữa cảnh tranh tối tranh sáng của trời đất, hai quái không thể nhìn rõ mặt ông trùm.
Và… chúng gần như không tin vào thị giác của mình nữa.
Coi, tên đầu đảng băng trộm, kẻ gieo tai họa cho nền văn hóa dân tộc, ông trùm buôn tranh quốc tế không ai khác hơn là vị thầy dạy học của chúng. Ông thầy hội họa luôn nuôi mối căm thù với học sinh mang tên Pauling tự Rembrandt, cũng là tên chỉ huy lúc ẩn lúc hiện chưa một lần bị bắt. Ông ta từng được báo chí đề cập đến bằng bốn chữ Thủ phạm tàng hình. Kẻ tàng hình đã lộ mặt. Bộ mặt mô phạm quân tử rớt xuống. Lão Rembrandt trở thành “ngụy…quân tử” giữa hàng loạt ánh đèn pha.
- Đừng xiết cò súng! Tôi xin khai hết.
Hùm thiêng mạt lộ cũng hèn. Lão Rembrandt trông thật thảm thương. Lão không xứng đáng với bản lãnh của một ông trùm. Lão còn kém cả thằng Kaluschke, xếp băng Black boy từng bị Tarzan cho đo ván. Lão khép nép trông mất vệ sinh làm sao trước sự mai phục của công lý.
Bây giờ thì cả Karl Máy Tính cũng có mặt tại hiện trường. Công Chúa kết luận:
- Cũng may trường trung học của chúng ta chỉ có mỗi mình ông thầy Pauling cá biệt. Cũng may là kẻ đầu sỏ đã bị bắt, môn hội họa của chúng ta sẽ không bị mai một đi.
Tarzan buồn bã nghĩ thầm: Đâu phải riêng gì Rembrandt, còn tới tám công tử ăn chơi băng Black boy đấy chớ. Cứ nhìn cách sinh hoạt trong gia đình Kaluschke thì rõ như ban ngày. Đồng tiền đâu có mua được sự kính trọng của đạo lý con người.
Hắn ngao ngán liếc qua lão râu xồm chuyên viên nghiên cứu mỹ thuật P. P đã bị còng tay dẫn đi ra chiếc xe bít bùng. Lúc đi ngang qua ông anh ruột, lão bất chợt nhổ một bãi nước bọt. Lão khinh thằng anh mất phẩm chất của một vị sếp lớn.
Gã Eddi định chống cự đã lãnh ngay một đá vào cằm. Cú đá có nghề của một viên cảnh sát cao hơn một thước tám. Còn Otto ư? Gã quăng phập chiếc dao găm xuống đất. Gã hiểu thân phận của một thằng sát thử hành nghề ăn trộm về chiều.
Người đội trưởng cảnh sát vỗ vai Tarzan, nhưng anh hướng cái nhìn về Karl nhị quái:
- Tôi là trung úy Scheufel. Người từng nghe điện thoại của một thiếu niên dũng cảm vô danh báo tin về vụ trộm lần trước. Tôi tin rằng đó là một thiếu niên giống hệt các em. Các em rất đáng được tuyên dương trước mọi người lớn. Tôi xác định rằng các em đều được thưởng. Mỗi quý vị sẽ có một khoản tiền lớn xứng đáng với chiến công của mình. Chỉ tiếc rằng tôi không biết được thiếu niên vô danh gọi điện kia là ai!
Tròn Vo chưa bao giờ hãnh diện như vậy. Cánh mũi nó phập phồng. Nó tự hào rằng lòng can đảm của nó không kém ai trong tứ quái. Nhưng nó nghẹn lời trước Tarzan. “Một thiếu niên dũng cảm vô danh”. Đúng rồi, con người của Tarzan vốn khinh tài trọng nghĩa. Đừng hòng hắn xưng họ tên ra để lấy lòng trung úy Scheufel, dù chính hắn, kẻ báo tin, đang đứng trước mặt viên sĩ quan trực ban Sở cảnh sát hôm nào.
Mãi tới bây giờ mưa mới chịu rơi lâm râm.
Kloesen bấm chuông như điên trước nhà cha mẹ mình. Một lúc khá lâu người đầu bếp và chị giúp việc mới ra mở cửa. Họ ngất xỉu ngay lập tức khi nghe cậu chủ nhỏ báo tin sự việc xảy ra. Họ đã ngủ trước đó một giấc mộng thiên thần trong không gian không tiếng động. Hai người cảnh sát có công việc làm liền, các nhân viên công lực rất rành y học. Họ chỉ giựt tóc mai là đủ tỉnh.
Mười một giờ đêm gia đình Sauerlich trở về. Họ sững sờ khi nghe quý tử Kloesen tuyên bố:
- Tarzan đã khám phá ra mưu kế của bọn trộm tranh lúc ba khoe ba cái vé thượng hạng của Nhà hát thành phố. Từ đó tụi con tương kế tựu kế giăng bẫy đúng phong cách của TKKG.
*
Tarzan và Tròn Vo về trường lúc nửa đêm. Chắc chắn Ban giám hiệu sẽ chờ đón vì trung úy Scheufel đã báo chiến công của chúng bằng điện thoại hồi mười giờ cho thầy Gerstner. Hai quái chỉ thấy lòng mình ngậm ngùi. Chúng không muốn đối thủ của mình là một kẻ giả mạo trong nghề dạy học. Tròn Vo Kloesen cố gắng giải thích:
- Không phải tao cố ý lộ hành tung của TKKG. Tao đã trình bày cho ba tao về nội dung này. Đó là tên viết tắt của bốn hiệp sĩ Tarzan Peter Carsten, Karl, Kloesen, Gaby Công Chúa. Mày… chịu chưa?
Tarzan bất cần nỗi khốn khổ của nó. Hắn đang mơ màng vì trái tim… khốn khổ của mình. Trái tim đã cùng “đồng sinh đồng tử” với cô bé Gaby lúc núp trong bụi rậm. Phải làm tiếp tục bài thơ dang dở cho Công Chúa thế nào bây giờ, chẳng lẽ:
Em khoe cả một vườn cây trái
Răng khểnh về đêm thấy bắt thèm
Trái nho nũng nịu trên đầu lưỡi
Có xuýt xoa bằng tôi nhớ em…
Chẳng lẽ một Công Chúa mười lăm tuổi lại nỡ nhăn mặt vì tình bạn của Tarzan hay sao?
Quay lại: CHÍN: BIẾN CỐ Ở NHÀ TRÒN VO
Danh sách chương
MỘT: TARZAN GẶP BỌN TRỘM TRANH
HAI: HỘI NGHỊ TAM QUÁI
BA: TARZAN TẢ XUNG HỮU ĐỘT
BỐN: ĐÊM HỘI CHỢ ĐỨNG TIM
NĂM: SỢI DY LEO CỦA NGƯỜI RỪNG
SÁU: TRIẾT LÝ TỪ CHUỒNG CÁ SẤU
BẢY: QUÁN O.K VÀ SÀO HUYỆT MẬT
TÁM: THỦY CHIẾN Ở HỒ ĐÁ BÙN
CHÍN: BIẾN CỐ Ở NHÀ TRÒN VO
MƯỜI: THỦ PHẠM MẤT PHÉP TÀNG HÌNH
