Ngay lúc ấy, trăng ló khỏi đám mây và… tấm kính trên cửa sân thượng vỡ toang. Gã đàn ông thứ hai xuất hiện. Bất chấp những mảnh kính vương vãi trên sàn đá, gã đàn ông thứ hai vẫn ôm chặt tấm mền trong tay. Mép tấm mền tụt xuống. Trời đất, một bức tranh chắc chắn là gia bảo bởi khung tranh được mạ bằng vàng sáng ngời.
Linh tính trận mạc mách bảo con đại bàng của lớp 10A hãy xòe cánh. Rõ ràng bọn ăn cắp tranh của các tư gia. Còn gì nữa mà suy đoán, chẳng phải hơn sáu tháng nay những bức tranh sưu tập quý giá đã lần lượt tàng hình khỏi các gia trang của những nhà sưu tập và các bảo tàng nhiều địa phương làm cả thành phố bàng hoàng. Mọi thành tựu của hội họa đều biến mất không một dấu vết. Giá trị của những tác phẩm mỹ thuật tăng vọt bất ngờ khiến bọn đạo chích không thèm nhìn đến các thứ tài sản khác. Chúng biết cách di chuyển những bức tranh vô giá ra khỏi biên giới quốc gia.
- Nhanh lên!
Thằng trộm đứng chờ gầm gừ. Gã mặc một chiếc áo gió màu sẫm. Thằng kia có vẻ thấp lùn hơn và đi đứng có vẻ vụng về. Chúng trườn gióng hai con sói không một chút lo sợ qua sân thượng, rồi theo con đường xuyên qua các bụi cây dẫn ra cuối khu vườn.
Tim Tarzan đập thình thịch không thua gì tấm mền gói bức tranh đang nhấp nhô theo bước đi như chạy của bọn trộm tranh. Nỗi khổ tâm của một học sinh nội trú leo tường trốn đi chơi là không thể gọi cảnh sát, vì như vậy hắn tự đút đầu vào sợi dây thòng lọng của Pauling. Lão Rembrandt đó sẽ đuổi hắn ngay lập tức không do dự.
- Ê, Eddi, tao nghe có tiếng động.
- Hả?
- Tiếng động. Hình như ở trong bụi cây kia.
- Hay là một con mèo động cỡn đó Otto!
Hai gã đàn ông dừng lại. Tarzan nhìn chúng qua kẽ lá. Hắn cảm thấy da thịt lạnh ngắt. Hắn phải nín thở bởi thằng Otto đã đặt cái bọc đựng tranh xuống đường và thò tay vào túi.
- Xoẹt, xoẹt.
Lưỡi dao găm nhọn lểu rợn người dưới ánh trăng. Gã đàn ông có tên Otto tiến về phía bụi cây mà Tarzan đang ẩn nấp. Hai cánh tay đầy vết xăm của gã vung vẩy như một tên sát thủ điệu nghệ. Nhưng… gã không cần phải bước tiếp và Tarzan cũng không cần phải mở cuộc thi chạy nước rút bất đắc dĩ, vì một con chim đêm đã vỗ cánh phành phạch bay lên từ bụi rậm kế bên.
Gã Eddi cười ha hả:
- Mẹ, cái thằng chỉ giỏi tưởng tượng. Đi đêm có ngày gặp… chim mà. Ha ha…
Otto lầm rầm như đọc kinh:
- Đừng chọc tao. Coi chừng không đến Hội chợ đúng giờ là mang thêm sẹo cho mày đó.
- Nhưng mày có chắc lão đến nhận hàng không?
- Chính lão còn không biết chắc nữa là tao. Một là khu vực dành riêng để uống bia ở Hội chợ lúc nửa đêm nay, hai là mười bốn giờ chiều mai tại chuồng cá sấu ở Vườn Thú như mọi bữa.
Otto thảy vật nhọn kim loại vào túi gọn gàng như một tay mãi võ chuyên nghiệp. Tarzan không làm sao quên được những con rồng bằng mực Tàu xăm chằng chịt trên cánh tay vén lên của gã, nó gây cảm giác rùng rợn không thua gì vết chém lồi ra từ mắt phải xuống cằm của tên Eddi kia. Tuy nhiên hắn vẫn không một chút e ngại bám dính bước chân của bọn trộm. Trong cuộc đời chỉ cần vài lần hồi hộp như thế này là có thể ung dung giữa rừng rậm Phi châu hú lên như Tarzan trong phim nhựa được rồi.
Hắn bị che mắt bởi một cây dẻ bề thế. Đằng sau cây dẻ, tiếng mở cửa xe và cốp xe vang lên. Hắn dán chặt cái nhìn vào chiếc xe hơi lúc động cơ nổ giòn hy vọng nhìn được số xe. Trời đất, tiếng máy nổ kinh dị như lúc Tròn Vo ho sặc vì nuốt vội thanh kẹo. Điều quan trọng nhất mà hắn đã không thực hiện được là nhìn cho rõ bảng số trước khi xe chạy, bởi bọn trộm chờ cho xe chạy một đoạn rồi mới bật đèn.
Không hề chi. Chiếc xa hơi có thể biến mất nhưng tiếng động cơ rền rĩ của nó không bao giờ mất. Nó thuộc về chủng loại xe Kombi hết thời, tiếng máy kêu ngang ngửa tiếng chó sủa. Chưa kể hai thằng đạo chích đã tự kê khai lý lịch: Otto và Eddi. Còn nữa, tụi nó sẽ đến khu uống bia ở Hội chợ vào lúc nửa đêm. Đối với một thám tử tài tình như… Tarzan này thì vài chi tiết cần thiết đó không đủ làm quà cho Gaby hay sao? Chỉ có một điều thuộc về kinh nghiệm cá nhân mà cô bé sẽ không bao giờ được biết, tại sao cứ mỗi lần đụng độ Rembrandt là hắn tiếp xúc với kẻ thù khác lập tức. Quả là lưỡng bề thọ địch. Mà lưỡng bề thọ địch là gì vậy? Xin thưa, sau lưng, phía trước là ông thầy và bọn trộm. Toàn những thứ hãi hùng.
Danh sách chương
MỘT: TARZAN GẶP BỌN TRỘM TRANH
HAI: HỘI NGHỊ TAM QUÁI
BA: TARZAN TẢ XUNG HỮU ĐỘT
BỐN: ĐÊM HỘI CHỢ ĐỨNG TIM
NĂM: SỢI DY LEO CỦA NGƯỜI RỪNG
SÁU: TRIẾT LÝ TỪ CHUỒNG CÁ SẤU
BẢY: QUÁN O.K VÀ SÀO HUYỆT MẬT
TÁM: THỦY CHIẾN Ở HỒ ĐÁ BÙN
CHÍN: BIẾN CỐ Ở NHÀ TRÒN VO
MƯỜI: THỦ PHẠM MẤT PHÉP TÀNG HÌNH
Linh tính trận mạc mách bảo con đại bàng của lớp 10A hãy xòe cánh. Rõ ràng bọn ăn cắp tranh của các tư gia. Còn gì nữa mà suy đoán, chẳng phải hơn sáu tháng nay những bức tranh sưu tập quý giá đã lần lượt tàng hình khỏi các gia trang của những nhà sưu tập và các bảo tàng nhiều địa phương làm cả thành phố bàng hoàng. Mọi thành tựu của hội họa đều biến mất không một dấu vết. Giá trị của những tác phẩm mỹ thuật tăng vọt bất ngờ khiến bọn đạo chích không thèm nhìn đến các thứ tài sản khác. Chúng biết cách di chuyển những bức tranh vô giá ra khỏi biên giới quốc gia.
- Nhanh lên!
Thằng trộm đứng chờ gầm gừ. Gã mặc một chiếc áo gió màu sẫm. Thằng kia có vẻ thấp lùn hơn và đi đứng có vẻ vụng về. Chúng trườn gióng hai con sói không một chút lo sợ qua sân thượng, rồi theo con đường xuyên qua các bụi cây dẫn ra cuối khu vườn.
Tim Tarzan đập thình thịch không thua gì tấm mền gói bức tranh đang nhấp nhô theo bước đi như chạy của bọn trộm tranh. Nỗi khổ tâm của một học sinh nội trú leo tường trốn đi chơi là không thể gọi cảnh sát, vì như vậy hắn tự đút đầu vào sợi dây thòng lọng của Pauling. Lão Rembrandt đó sẽ đuổi hắn ngay lập tức không do dự.
- Ê, Eddi, tao nghe có tiếng động.
- Hả?
- Tiếng động. Hình như ở trong bụi cây kia.
- Hay là một con mèo động cỡn đó Otto!
Hai gã đàn ông dừng lại. Tarzan nhìn chúng qua kẽ lá. Hắn cảm thấy da thịt lạnh ngắt. Hắn phải nín thở bởi thằng Otto đã đặt cái bọc đựng tranh xuống đường và thò tay vào túi.
- Xoẹt, xoẹt.
Lưỡi dao găm nhọn lểu rợn người dưới ánh trăng. Gã đàn ông có tên Otto tiến về phía bụi cây mà Tarzan đang ẩn nấp. Hai cánh tay đầy vết xăm của gã vung vẩy như một tên sát thủ điệu nghệ. Nhưng… gã không cần phải bước tiếp và Tarzan cũng không cần phải mở cuộc thi chạy nước rút bất đắc dĩ, vì một con chim đêm đã vỗ cánh phành phạch bay lên từ bụi rậm kế bên.
Gã Eddi cười ha hả:
- Mẹ, cái thằng chỉ giỏi tưởng tượng. Đi đêm có ngày gặp… chim mà. Ha ha…
Otto lầm rầm như đọc kinh:
- Đừng chọc tao. Coi chừng không đến Hội chợ đúng giờ là mang thêm sẹo cho mày đó.
- Nhưng mày có chắc lão đến nhận hàng không?
- Chính lão còn không biết chắc nữa là tao. Một là khu vực dành riêng để uống bia ở Hội chợ lúc nửa đêm nay, hai là mười bốn giờ chiều mai tại chuồng cá sấu ở Vườn Thú như mọi bữa.
Otto thảy vật nhọn kim loại vào túi gọn gàng như một tay mãi võ chuyên nghiệp. Tarzan không làm sao quên được những con rồng bằng mực Tàu xăm chằng chịt trên cánh tay vén lên của gã, nó gây cảm giác rùng rợn không thua gì vết chém lồi ra từ mắt phải xuống cằm của tên Eddi kia. Tuy nhiên hắn vẫn không một chút e ngại bám dính bước chân của bọn trộm. Trong cuộc đời chỉ cần vài lần hồi hộp như thế này là có thể ung dung giữa rừng rậm Phi châu hú lên như Tarzan trong phim nhựa được rồi.
Hắn bị che mắt bởi một cây dẻ bề thế. Đằng sau cây dẻ, tiếng mở cửa xe và cốp xe vang lên. Hắn dán chặt cái nhìn vào chiếc xe hơi lúc động cơ nổ giòn hy vọng nhìn được số xe. Trời đất, tiếng máy nổ kinh dị như lúc Tròn Vo ho sặc vì nuốt vội thanh kẹo. Điều quan trọng nhất mà hắn đã không thực hiện được là nhìn cho rõ bảng số trước khi xe chạy, bởi bọn trộm chờ cho xe chạy một đoạn rồi mới bật đèn.
Không hề chi. Chiếc xa hơi có thể biến mất nhưng tiếng động cơ rền rĩ của nó không bao giờ mất. Nó thuộc về chủng loại xe Kombi hết thời, tiếng máy kêu ngang ngửa tiếng chó sủa. Chưa kể hai thằng đạo chích đã tự kê khai lý lịch: Otto và Eddi. Còn nữa, tụi nó sẽ đến khu uống bia ở Hội chợ vào lúc nửa đêm. Đối với một thám tử tài tình như… Tarzan này thì vài chi tiết cần thiết đó không đủ làm quà cho Gaby hay sao? Chỉ có một điều thuộc về kinh nghiệm cá nhân mà cô bé sẽ không bao giờ được biết, tại sao cứ mỗi lần đụng độ Rembrandt là hắn tiếp xúc với kẻ thù khác lập tức. Quả là lưỡng bề thọ địch. Mà lưỡng bề thọ địch là gì vậy? Xin thưa, sau lưng, phía trước là ông thầy và bọn trộm. Toàn những thứ hãi hùng.
Đọc tiếp: HAI: HỘI NGHỊ TAM QUÁI
Danh sách chương
MỘT: TARZAN GẶP BỌN TRỘM TRANH
HAI: HỘI NGHỊ TAM QUÁI
BA: TARZAN TẢ XUNG HỮU ĐỘT
BỐN: ĐÊM HỘI CHỢ ĐỨNG TIM
NĂM: SỢI DY LEO CỦA NGƯỜI RỪNG
SÁU: TRIẾT LÝ TỪ CHUỒNG CÁ SẤU
BẢY: QUÁN O.K VÀ SÀO HUYỆT MẬT
TÁM: THỦY CHIẾN Ở HỒ ĐÁ BÙN
CHÍN: BIẾN CỐ Ở NHÀ TRÒN VO
MƯỜI: THỦ PHẠM MẤT PHÉP TÀNG HÌNH

