Cánh cửa đóng sập lại. Tarzan phóng theo Otto. Ơ, gã đang bước vào phòng bán kem, nơi mấy người bạn của Tarzan đang hồn nhiên thưởng thức từng thìa kem béo ngậy. Giờ đây Tarzan chỉ còn chờ xác định được vị trí của Otto tại quán O.K này, gã là một thành viên bình thường trong băng trộm tranh hay đích thực là ông chủ quán?
Otto đã đi đến quầy. Gã hỏi người đàn bà mặt đầy phấn son xuất hiện như từ trên trời rớt xuống vừa đặt mông xuống chiếc ghế cao:
- Bao nhiêu tất cả hả Linh Miêu?
Người đàn bà tỏ vẻ ngạc nhiên. Bà ta quay mặt sang một hướng khác, phía một căn phòng nhỏ có cửa hé sau quầy như dò hỏi, sau đó mới có ý kiến quyết định:
- Chuyện chiến hữu giúp đỡ nhau là thường tình. Ông Otto yên tâm, khỏi tính tiền.
- Vậy thì “boa” em một trăm. Miễn trả lại.
Tarzan đã trở về bàn. Công Chúa và Tròn Vo hoàn toàn không biết gì cả. Chỉ trừ… Máy Tính Điện Tử. Khuôn mặt thông minh của vị quân sư chợt đần độn hẳn đi. Nó thì thầm với Tarzan:
- Nó đó, Tarzan. Thằng cha Otto.
- Tao biết từ lúc ngồi trong nhà vệ sinh.
- Bây giờ tính sao?
- Tao phải theo nó bén gót. Nhưng…
- Sao?
- Trời ơi, bộ mày bị mất hết trí nhớ rồi sao, liếc lên coi, thấy chưa, người đàn bà mắt mèo ở Vườn Thú lúc nãy…
- Ờ, đúng là mụ hướng dẫn viên du lịch cho bốn người Nhật. Mụ có mặt ở đây làm gì? Để tao… bóp trán một chút.
Lúc đó Gaby cũng vừa phát giác ra cặp lông mày xếch đầy đe dọa của người đàn bà đang chiếu tướng xuống bàn kem của tứ quái. Cô bé thở hổn hển:
- Tất cả bọn chúng đều liên quan với nhau…
Karl Máy Tính cắt ngang ý nghĩ của Công Chúa. Nó suy đoán như thần:
- Vậy là Tarzan tiên tri trúng phóc. Thằng Otto đã đưa những tấm ảnh chụp các bức tranh ăn cắp cho lão chuyên viên P. P thẩm định, chỉ có điều chúng ta chưa biết lão em ruột Rembrandt này có phải là chủ tướng của băng trộm hay không? Dẹp qua một bên chuyện đó, chuyện cụ thể nhất hôm nay là thằng Otto không xuất hiện ở chuồng cá sấu Vườn Thú, vì đã có mụ đàn bà mắt mèo đại diện. Mụ đã hoàn thành xuất sắc vai diễn hướng dẫn viên du lịch và bây giờ đang được Otto trả công. Cũng có nghĩa vị trí mụ ta trong băng chỉ thuộc hàng nô tì, chuyên làm nhiệm vụ đánh lạc hướng cảnh sát. Hay, tao rất cần biết tên mụ ta…
Tarzan kéo cổ Karl sát mặt bàn. Khi mụ đàn bà son phấn lòe loẹt quay đi, hắn mới nói:
- Linh Miêu, nghe chưa quân sư. Mụ tên Linh Miêu, mụ đang hào hứng cầm thù lao của thằng Otto trả kìa, ê…
Hắn vừa mới tiết lộ với Máy Tính Điện Tử đến đó thì gã Otto đã băng ra khỏi quán. Nhanh như chớp Tarzan bật dậy đá mạnh vào ống chân Tròn Vo.
- Chiếc xe đạp mày dựng ngoài cửa đâu rồi?
Câu nói chưa dứt là hắn đã biến mất sau cánh cửa kiếng màu trà bỏ lại Tròn Vo xuýt xoa vì cú đá bất tử. Karl Máy Tính ngó nét mặt thảm hại của Tròn Vo Kloesen muốn cười thật to mà không dám cười. Nó nói nhỏ vào tai tam quái:
- Câu nói và cú đá của Tarzan trút xuống chân mày chỉ là cái cớ đó thôi.
- Hả?
Tiếng “hả” của Tròn Vo khá nặng nề khiến Karl chột dạ. Nó len lén liếc về phía lão Rembrandt: ông thầy của lớp 10A chỉ hơi thoáng ngạc nhiên, tuy vậy lão lại tiếp tục chúi đầu vào ly rượu đầy mới rót.
Tarzan xốc lại chiếc quần Jeans không có thắt lưng. Bữa nay hắn mặc chiếc áo hơi mỏng nên cái quần cứ lăm le tuột xuống. Tuy nhiên mặc kệ cái… quần, hắn chạy băng qua đường lộ để rẽ vô con hẻm nhỏ. Bóng Otto vừa mới thấp thoáng ở đó.
Hắn bỗng giật nảy mình. Otto vừa quay đầu lại lần thứ hai. Và gã đã nhún vai vì chỉ phát hiện một con rắn hổ đất khổng lồ.
Gã yên trí chui vào một dãy nhà hoang vắng và biến mất thực sự. Lúc Tarzan khám phá được dãy nhà có vẻ gần như sụp đổ đến nơi kia thì hắn chỉ còn thở dài trước vài con dơi xấu xí bay trong tiếng rít thê lương.
*
Trong những cuộc phiêu lưu của Tarzan, chưa bao giờ hắn đặt chân đến khu vực này. Phố chợ Bruggermann còn xa mờ mịt. Đêm ở đây chắc rùng rợn cực kỳ.
Tarzan rón rén đi men bức tường lở lói, thỉnh thoảng dừng lại ngó quanh quất đề phòng mai phục, rồi thận trọng lách qua góc tường. Trước mặt hắn là một cái sân dơ dáy. Một đống gỗ mục che tầm nhìn của hắn.
Có phải đây là một cái bẫy giăng sẵn của Otto không? Tarzan thấy trong bụng cồn cào. Hai bàn tay hắn đầm đìa mồ hôi. Hắn cương quyết không bỏ cuộc. Hắn đi vào sân trong tư thế nghênh chiến.
Sân trơn như bôi mỡ, lớp gạch tiền chế cũ kĩ phủ đầy rêu. Phía sau là những bức tường nhà xám xịt nhô lên, không cửa sổ. Cuối bức tường xám xịt là dãy nhà kho. Giữa nhà kho và đống gỗ mục là một chiếc xe quen thuộc.
Tarzan nhận ra chiếc xe tức thì. Chiếc Kombi với tiếng động cơ kinh hoàng từng ám ảnh hắn liên tục. Hắn nheo nheo mắt đếm hàng chữ trên cửa xe O.K Cola. Nước giải khát hảo hạng. Đúng bảy chữ nguyên vẹn có chạy đi đằng trời không thoát. Hắn thở phào sung sướng rồi bước vào chỗ hành lang tối tăm. Theo một hành lang hình ống hắn dừng lại trước một căn nhà có tấm bảng ghi danh tánh hình chữ nhật Otto, chủ lò mổ.
Chủ lò mổ, quỷ thần ơi, thảo nào gã Otto sử dụng con dao găm trong túi vô cùng điệu nghệ. Có lẽ gã đã từng sát sinh vô số gia súc, gã đã quen với mùi máu tanh tưởi. Gã đâu có run tay khi “làm thịt” con người, vì xét cho cùng con người lúc cùng đường đâu có hơn gì con vật…
Mới nghĩ đến đó mà Tarzan đã cảm thấy líu lưỡi. Nhưng hắn cố trấn tĩnh. Phóng lao phải theo lao, nhất nhìn nhì bù. Chỉ còn một chi tiết làm cho hắn khó chịu: tung tích của Eddi biến đi đâu?
Tarzan quay gót định bỏ đi, nhưng khi bước ngang qua chiếc Kombi hắn đột ngột sững sờ vì hàng chữ O.K Cola. Nước giải khát hảo hạng hình như sắp bị tróc đi một mẫu tự. Một chữ trong bảy chữ trên sắp sửa sút ra do không được dính chặt với cánh cửa. Thì ra cả bảy chữ dùng để quảng cáo kia đều được dán bằng keo nguyên tử, và theo thời gian, chúng buộc phải tróc đi vì mưa nắng.
Hắn lột phăng mẫu tự sắp tróc và… reo lên thỏa mãn vì lạy trời, dưới mẫu tự trên có hàng chữ nhỏ mờ mờ. Hắn ráng sức lột tiếp vài chữ nữa để cuối cùng thì “đáp số” cũng hiện ra. Đáp số mờ mờ nhưng vẫn còn có thể đọc được dù bị lớp keo dán chồng lên: Eddi, chủ gara.
Danh sách chương
MỘT: TARZAN GẶP BỌN TRỘM TRANH
HAI: HỘI NGHỊ TAM QUÁI
BA: TARZAN TẢ XUNG HỮU ĐỘT
BỐN: ĐÊM HỘI CHỢ ĐỨNG TIM
NĂM: SỢI DY LEO CỦA NGƯỜI RỪNG
SÁU: TRIẾT LÝ TỪ CHUỒNG CÁ SẤU
BẢY: QUÁN O.K VÀ SÀO HUYỆT MẬT
TÁM: THỦY CHIẾN Ở HỒ ĐÁ BÙN
CHÍN: BIẾN CỐ Ở NHÀ TRÒN VO
MƯỜI: THỦ PHẠM MẤT PHÉP TÀNG HÌNH
Otto đã đi đến quầy. Gã hỏi người đàn bà mặt đầy phấn son xuất hiện như từ trên trời rớt xuống vừa đặt mông xuống chiếc ghế cao:
- Bao nhiêu tất cả hả Linh Miêu?
Người đàn bà tỏ vẻ ngạc nhiên. Bà ta quay mặt sang một hướng khác, phía một căn phòng nhỏ có cửa hé sau quầy như dò hỏi, sau đó mới có ý kiến quyết định:
- Chuyện chiến hữu giúp đỡ nhau là thường tình. Ông Otto yên tâm, khỏi tính tiền.
- Vậy thì “boa” em một trăm. Miễn trả lại.
Tarzan đã trở về bàn. Công Chúa và Tròn Vo hoàn toàn không biết gì cả. Chỉ trừ… Máy Tính Điện Tử. Khuôn mặt thông minh của vị quân sư chợt đần độn hẳn đi. Nó thì thầm với Tarzan:
- Nó đó, Tarzan. Thằng cha Otto.
- Tao biết từ lúc ngồi trong nhà vệ sinh.
- Bây giờ tính sao?
- Tao phải theo nó bén gót. Nhưng…
- Sao?
- Trời ơi, bộ mày bị mất hết trí nhớ rồi sao, liếc lên coi, thấy chưa, người đàn bà mắt mèo ở Vườn Thú lúc nãy…
- Ờ, đúng là mụ hướng dẫn viên du lịch cho bốn người Nhật. Mụ có mặt ở đây làm gì? Để tao… bóp trán một chút.
Lúc đó Gaby cũng vừa phát giác ra cặp lông mày xếch đầy đe dọa của người đàn bà đang chiếu tướng xuống bàn kem của tứ quái. Cô bé thở hổn hển:
- Tất cả bọn chúng đều liên quan với nhau…
Karl Máy Tính cắt ngang ý nghĩ của Công Chúa. Nó suy đoán như thần:
- Vậy là Tarzan tiên tri trúng phóc. Thằng Otto đã đưa những tấm ảnh chụp các bức tranh ăn cắp cho lão chuyên viên P. P thẩm định, chỉ có điều chúng ta chưa biết lão em ruột Rembrandt này có phải là chủ tướng của băng trộm hay không? Dẹp qua một bên chuyện đó, chuyện cụ thể nhất hôm nay là thằng Otto không xuất hiện ở chuồng cá sấu Vườn Thú, vì đã có mụ đàn bà mắt mèo đại diện. Mụ đã hoàn thành xuất sắc vai diễn hướng dẫn viên du lịch và bây giờ đang được Otto trả công. Cũng có nghĩa vị trí mụ ta trong băng chỉ thuộc hàng nô tì, chuyên làm nhiệm vụ đánh lạc hướng cảnh sát. Hay, tao rất cần biết tên mụ ta…
Tarzan kéo cổ Karl sát mặt bàn. Khi mụ đàn bà son phấn lòe loẹt quay đi, hắn mới nói:
- Linh Miêu, nghe chưa quân sư. Mụ tên Linh Miêu, mụ đang hào hứng cầm thù lao của thằng Otto trả kìa, ê…
Hắn vừa mới tiết lộ với Máy Tính Điện Tử đến đó thì gã Otto đã băng ra khỏi quán. Nhanh như chớp Tarzan bật dậy đá mạnh vào ống chân Tròn Vo.
- Chiếc xe đạp mày dựng ngoài cửa đâu rồi?
Câu nói chưa dứt là hắn đã biến mất sau cánh cửa kiếng màu trà bỏ lại Tròn Vo xuýt xoa vì cú đá bất tử. Karl Máy Tính ngó nét mặt thảm hại của Tròn Vo Kloesen muốn cười thật to mà không dám cười. Nó nói nhỏ vào tai tam quái:
- Câu nói và cú đá của Tarzan trút xuống chân mày chỉ là cái cớ đó thôi.
- Hả?
Tiếng “hả” của Tròn Vo khá nặng nề khiến Karl chột dạ. Nó len lén liếc về phía lão Rembrandt: ông thầy của lớp 10A chỉ hơi thoáng ngạc nhiên, tuy vậy lão lại tiếp tục chúi đầu vào ly rượu đầy mới rót.
Tarzan xốc lại chiếc quần Jeans không có thắt lưng. Bữa nay hắn mặc chiếc áo hơi mỏng nên cái quần cứ lăm le tuột xuống. Tuy nhiên mặc kệ cái… quần, hắn chạy băng qua đường lộ để rẽ vô con hẻm nhỏ. Bóng Otto vừa mới thấp thoáng ở đó.
Hắn bỗng giật nảy mình. Otto vừa quay đầu lại lần thứ hai. Và gã đã nhún vai vì chỉ phát hiện một con rắn hổ đất khổng lồ.
Gã yên trí chui vào một dãy nhà hoang vắng và biến mất thực sự. Lúc Tarzan khám phá được dãy nhà có vẻ gần như sụp đổ đến nơi kia thì hắn chỉ còn thở dài trước vài con dơi xấu xí bay trong tiếng rít thê lương.
*
Trong những cuộc phiêu lưu của Tarzan, chưa bao giờ hắn đặt chân đến khu vực này. Phố chợ Bruggermann còn xa mờ mịt. Đêm ở đây chắc rùng rợn cực kỳ.
Tarzan rón rén đi men bức tường lở lói, thỉnh thoảng dừng lại ngó quanh quất đề phòng mai phục, rồi thận trọng lách qua góc tường. Trước mặt hắn là một cái sân dơ dáy. Một đống gỗ mục che tầm nhìn của hắn.
Có phải đây là một cái bẫy giăng sẵn của Otto không? Tarzan thấy trong bụng cồn cào. Hai bàn tay hắn đầm đìa mồ hôi. Hắn cương quyết không bỏ cuộc. Hắn đi vào sân trong tư thế nghênh chiến.
Sân trơn như bôi mỡ, lớp gạch tiền chế cũ kĩ phủ đầy rêu. Phía sau là những bức tường nhà xám xịt nhô lên, không cửa sổ. Cuối bức tường xám xịt là dãy nhà kho. Giữa nhà kho và đống gỗ mục là một chiếc xe quen thuộc.
Tarzan nhận ra chiếc xe tức thì. Chiếc Kombi với tiếng động cơ kinh hoàng từng ám ảnh hắn liên tục. Hắn nheo nheo mắt đếm hàng chữ trên cửa xe O.K Cola. Nước giải khát hảo hạng. Đúng bảy chữ nguyên vẹn có chạy đi đằng trời không thoát. Hắn thở phào sung sướng rồi bước vào chỗ hành lang tối tăm. Theo một hành lang hình ống hắn dừng lại trước một căn nhà có tấm bảng ghi danh tánh hình chữ nhật Otto, chủ lò mổ.
Chủ lò mổ, quỷ thần ơi, thảo nào gã Otto sử dụng con dao găm trong túi vô cùng điệu nghệ. Có lẽ gã đã từng sát sinh vô số gia súc, gã đã quen với mùi máu tanh tưởi. Gã đâu có run tay khi “làm thịt” con người, vì xét cho cùng con người lúc cùng đường đâu có hơn gì con vật…
Mới nghĩ đến đó mà Tarzan đã cảm thấy líu lưỡi. Nhưng hắn cố trấn tĩnh. Phóng lao phải theo lao, nhất nhìn nhì bù. Chỉ còn một chi tiết làm cho hắn khó chịu: tung tích của Eddi biến đi đâu?
Tarzan quay gót định bỏ đi, nhưng khi bước ngang qua chiếc Kombi hắn đột ngột sững sờ vì hàng chữ O.K Cola. Nước giải khát hảo hạng hình như sắp bị tróc đi một mẫu tự. Một chữ trong bảy chữ trên sắp sửa sút ra do không được dính chặt với cánh cửa. Thì ra cả bảy chữ dùng để quảng cáo kia đều được dán bằng keo nguyên tử, và theo thời gian, chúng buộc phải tróc đi vì mưa nắng.
Hắn lột phăng mẫu tự sắp tróc và… reo lên thỏa mãn vì lạy trời, dưới mẫu tự trên có hàng chữ nhỏ mờ mờ. Hắn ráng sức lột tiếp vài chữ nữa để cuối cùng thì “đáp số” cũng hiện ra. Đáp số mờ mờ nhưng vẫn còn có thể đọc được dù bị lớp keo dán chồng lên: Eddi, chủ gara.
Đọc tiếp: TÁM: THỦY CHIẾN Ở HỒ ĐÁ BÙN
Quay lại: SÁU: TRIẾT LÝ TỪ CHUỒNG CÁ SẤU
Danh sách chương
MỘT: TARZAN GẶP BỌN TRỘM TRANH
HAI: HỘI NGHỊ TAM QUÁI
BA: TARZAN TẢ XUNG HỮU ĐỘT
BỐN: ĐÊM HỘI CHỢ ĐỨNG TIM
NĂM: SỢI DY LEO CỦA NGƯỜI RỪNG
SÁU: TRIẾT LÝ TỪ CHUỒNG CÁ SẤU
BẢY: QUÁN O.K VÀ SÀO HUYỆT MẬT
TÁM: THỦY CHIẾN Ở HỒ ĐÁ BÙN
CHÍN: BIẾN CỐ Ở NHÀ TRÒN VO
MƯỜI: THỦ PHẠM MẤT PHÉP TÀNG HÌNH
